Đừng Tin Kẻ Đã Phản Bội

Chương 7



Đáy mắt Lê Tri Diên tràn ngập sự thất vọng, cô không thể hiểu nổi làm sao anh có thể thốt ra những lời bảo cô rời đi.

Khi anh từ mớ hỗn độn bước ra, trên người vẫn còn vương mùi nước hoa của người đàn bà khác, mặt mũi anh vẫn bình thản, không có chút nào chột dạ, như thể những gì cô vừa thấy chính là suy nghĩ chân thật của anh.

Anh nắm lấy vai cô: “Vợ à, em tìm anh nhanh thật đấy.”

“Lục Vi đã xảy ra quan hệ với anh, anh phải chịu trách nhiệm với cô ấy. Cô ấy rất ngoan, sẽ không tranh giành vị trí Phó phu nhân với em đâu.”

“Biệt thự rộng như vậy, cho cô ấy một chỗ ở, được không?”

Anh có hảo ý thương lượng, nhưng Lê Tri Diên lại cho anh 2 lựa chọn: “Hoặc cắt đứt với Lục Vi, hoặc chúng ta ly hôn.”

Anh cảm thấy cô không hiểu chuyện. Người khác nuôi phụ nữ bên ngoài được, tại sao anh cứ phải nhân nhượng cô? Anh lần đầu tiên thấy cô sinh sự. Anh đối xử với cô chưa đủ tốt sao? Lúc cô ốm, anh bỏ hết công việc ở bên cô 7 ngày 7 đêm. Cô muốn cầu phúc, anh đi một bước lạy một lạy ròng rã 9000 bậc thang. Đồ cô muốn, gửi đến biệt thự chưa bao giờ quá 3 ngày.

Anh đối xử với cô tốt như vậy. Tại sao cô không thể thông cảm cho anh? Anh là một người đàn ông bình thường, có dục vọng, có bản tính tồi tệ của đàn ông.

Tại sao cô không thể bao dung rộng lượng một chút? Tại sao không coi như không có chuyện gì xảy ra? Mở miệng ra là đòi ly hôn.

Anh nhìn sườn mặt lạnh lùng của cô, thậm chí còn cho rằng cô đang ỷ sủng sinh kiêu. Cô chắc mẩm tình cảm ngần ấy năm giữa hai người, cô đinh ninh anh sẽ không từ bỏ cô nên mới dám mở miệng đòi ly hôn.

Thế nên anh cười giỡn cợt: “Vợ à, nếu em cứ nhất quyết làm loạn, anh đồng ý.”

Anh đưa Lục Vi về biệt thự. Hai người lăn lộn từ sofa phòng khách đến phòng tắm, thậm chí lưu lại mùi vị trên chính chiếc giường cưới của hai vợ chồng.

Cô không hề gào thét, không hề chất vấn. Cô lặng lẽ ly hôn.

Cầm tờ giấy ly hôn, anh vẫn tự tin cho rằng cô không dám bỏ anh, chẳng chóng thì chầy cô sẽ phải hối hận mà van xin anh quay lại.

Nhưng cô đã thực sự biến thành người dưng.

Trong công việc, cô bị người ta chuốc rượu ép uống. Anh ngồi ở ghế chủ tọa, nhìn cô tu ừng ực đến mức nôn khan, đuôi mắt ửng đỏ. Anh ngồi ngay đối diện, thầm nhủ trong lòng chỉ cần cô mở miệng cầu xin, anh sẽ ra tay giúp. Nhưng cô không thèm nhìn anh lấy một cái, lảo đảo bước ra ngoài, cũng không thèm cần anh đỡ.

Vô tình chạm mặt ở Bắc Kinh, cô cũng phớt lờ, đi thẳng qua người anh.

Anh tóm lấy tay cô, hỏi có phải cô đang lùi một bước để tiến hai bước không.

Lê Tri Diên bật cười mỉa mai: “Phó Chiêu Dã, tôi không có nhiều tâm cơ đến vậy.”

“À đúng rồi, quản cho tốt tình mới của anh đi, nếu còn dám lởn vởn trước mặt tôi, tôi không ngại xé rách mặt mũi để mọi người chiêm ngưỡng xem Tổng giám đốc tập đoàn họ Phó là hạng đàn ông thế nào đâu.”

Anh từng tưởng rằng cô sẽ sớm muộn cũng phải quỳ gối xin tha. Anh nhìn cô chịu ấm ức trong công ty, bị bắt nạt, phần lớn là do anh dung túng, thậm chí còn ngấm ngầm dung túng.Nhưng anh không ngờ bên cạnh cô lại xuất hiện một người đàn ông khác.

Người đó cùng cô đi làm, cùng bàn chuyện lý tưởng tương lai. Nụ cười của cô khi ở bên người đó nhiều hơn hẳn, thậm chí còn có sự ỷ lại và thả lỏng mà cô chưa từng dành cho anh.

Phó Chiêu Dã không cho phép điều đó xảy ra. Cả con người cô là của anh, mọi cảm xúc của cô đều phải thuộc về anh.

Thế nên anh bắt đầu muốn giảng hòa, nhưng cô không chịu. Hoa hồng anh tặng bị vứt đi, nhẫn kim cương bị trả lại.

Anh bắt đầu hoảng sợ, lập tức tống cổ Lục Vi đi. Anh hèn mọn quỳ gối trước mặt cô:

“Vợ à, anh sai rồi, anh là kẻ khốn nạn, anh bị quỷ ám rồi.”

“Em tha thứ cho anh thêm một lần nữa, được không?”

 

Đáy mắt anh chan chứa sự cầu xin. Nhưng sự hèn mọn hối hận ấy không đổi lại được cái gật đầu của cô.

Trong mắt Lê Tri Diên chỉ còn lại sự lạnh lùng, cô thực sự không muốn dính dáng gì đến anh nữa.

“Phó Chiêu Dã, chuyện tình cảm không có tha thứ hay không tha thứ. Đã bỏ lỡ rồi, tôi không muốn bắt đầu lại.”

Anh không tin, tìm đủ mọi cách níu kéo, chỉ đổi lại một câu: “Phó Chiêu Dã, tôi không còn yêu anh nữa.”

Lúc đó, tim anh như bị khoét một lỗ hổng khổng lồ, gió lạnh thổi hun hút. Sao cô có thể không yêu anh? Cô không yêu anh thì định yêu ai? Chút tình cảm bao năm của hai người, cô nói bỏ là bỏ sao?

Anh uống rượu say bét nhè, đội mưa giông cầu xin cô đổi ý tái hôn. Cô không đồng ý.

Mãi đến lúc tai nạn, anh cản đòn chí mạng cho cô, cô nắm chặt tay anh run rẩy: “Phó Chiêu Dã, anh đang làm cái gì vậy? Lấy mạng sống ra ép tôi thỏa hiệp sao?”

Dù ý thức lơ mơ, anh vẫn biết cô đang khóc, theo phản xạ giơ tay lau nước mắt cho cô: “Đừng khóc. Vợ à, anh sai rồi.”

Anh thực sự yêu cô, không thể sống thiếu cô. Anh đứt quãng hỏi: “Chúng ta tái hôn, được không? Vợ à, coi như thương hại anh đi, không có em anh sẽ chết.”

“Được.” Rõ ràng cô đã nói rất nhiều, nhưng cảm xúc lại bất ngờ sụp đổ khi thấy anh hộc máu, cô đau khổ gấp trăm ngàn lần.

Lúc bắt gặp Lê Tri Diên khi đưa Lục Vi đi khám thai, anh theo phản xạ hoảng hốt. Nhớ lại cảnh cô rũ bỏ mọi thứ để rời xa anh, anh biết mình phải đối xử tốt với cô, không thể để cô đi mất. Nhưng cuối cùng, vì Lục Vi, cô vẫn rời đi.

Vòng tay Lục Vi đang quấn chặt lấy eo anh: “Chiêu Dã, đừng cự tuyệt em, được không?”

Phó Chiêu Dã cắn chặt khoang miệng, mùi máu tanh mang lại chút tỉnh táo nhất thời, anh đẩy phắt ả ra.

Không được!

Lê Tri Diên đã đủ giận rồi, anh không thể làm cô giận thêm nữa. Nếu cô tức giận thật sự, cô sẽ bỏ rơi anh mất.

Ánh mắt anh run rẩy, nhìn về phía khung cửa sổ đang mở hé, đoạn nhảy thẳng từ tầng 2 xuống đất.

Lục Vi kinh hãi hét lên, kinh động đến Lão gia tử.

Chống gậy đứng nhìn Phó Chiêu Dã lái xe đi mất, ông nội giận sôi máu: “Chiêu Dã! Cháu nhất quyết phải làm ông tức chết mới chịu sao?”

Ý thức anh mơ hồ, tài xế lo lắng nhìn anh: “Thưa ngài…”

“Rời khỏi đây, ngay lập tức!”

Tỉnh lại trong bệnh viện, nhìn quanh căn phòng không một bóng người, nhận ra mình không xảy ra quan hệ với Lục Vi, anh thở phào.

Toàn thân đau nhức, nhưng khi nghe tin vẫn chưa tìm thấy cô, lồng ngực anh lại nhói lên dữ dội.

“Đúng là một lũ phế vật!”

“Tìm một người mà cũng không xong?”

“Chuẩn bị xe, tôi phải tự đi tìm.”

Phó Chiêu Dã rút kim truyền trên mu bàn tay, bước xuống giường. Động tác quá mạnh khiến máu túa ra. Ông nội bước vào, thấy bộ dạng bất cần đời của anh thì giận không chỗ phát tiết.

Cứ để nó hành hạ bản thân đi, nếu không phải vì nhà họ Phó chỉ có một người thừa kế là nó, ông sẽ chẳng buồn đoái hoài.

“Ông phái người đi tìm Lê Tri Diên rồi.”

“Phó Chiêu Dã, cháu quá làm càn! Lúc nhảy từ tầng 2 xuống, cháu không nghĩ xem mình có mất mạng không hả?”

“Lê Tri Diên có cái gì tốt mà cháu mãi không quên được? Lục Vi từng mang thai con của cháu, tuy sẩy rồi nhưng cũng là đứa dễ đẻ, cháu không thể chấp nhận con bé sao?”

Anh nghiêm túc nhìn ông nội: “Ông nội, cháu không thể tự lừa dối trái tim mình. Cháu không yêu cô ta.”

“Nếu không có Lê Tri Diên, đời này cháu cũng không ở bên bất cứ người phụ nữ nào khác.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...