Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoắc Tổng, Muộn Rồi
Chương 11
**Chương 11**
Phòng ngủ của Kiều Vãn Ngọc rất ngăn nắp.
Trên giá sách chất đầy tài liệu chuyên ngành, lại được tô điểm bởi vô số đồ trang trí nhỏ xinh.
Ngọt ngào, tươi sáng y như con người cô.
Hoắc Cảnh Xuyên cẩn trọng bước vào, sợ vô ý làm tan biến chút hơi thở còn vương lại của Kiều Vãn Ngọc.
Anh nhìn quanh một lượt, phát hiện một cuốn nhật ký đặt trên bàn.
Hoắc Cảnh Xuyên nhận ra cuốn nhật ký này. Kiều Vãn Ngọc luôn mang nó theo người, có lẽ đã để quên trong một lần về thăm nhà.
Anh không kìm được bước tới lật mở.
Chữ viết của Kiều Vãn Ngọc rất thanh tú, từng trang giấy dày đặc những tâm tư thiếu nữ.
[Hôm nay mình gặp Hoắc Cảnh Xuyên. Anh ấy đẹp trai quá đi, da trắng, dáng cao, là người đẹp trai nhất mình từng gặp. Mình thật sự rất thích anh ấy, tiếc là mình còn nhỏ quá, bây giờ mà tỏ tình chắc chắn anh ấy sẽ tẩn mình một trận mất. Anh ấy bảo là anh trai mình, hứ, ai thèm làm em gái anh ấy chứ.]
[Mấy tên nam sinh hay bám đuôi mình bị Hoắc Cảnh Xuyên đuổi đi hết rồi. Anh ấy tốt thật đấy. Mình thường hay nghĩ, liệu anh ấy có thích mình một chút nào không nhỉ? Liệu sau này mình có thể ở bên anh ấy không? Thôi thôi không nghĩ nhiều nữa, đợi thi đại học xong mình sẽ tỏ tình với anh ấy.]
[Hôm nay mình cho anh ấy nếm thử đồ ăn mình nấu, trong thức ăn có khá nhiều gừng, mặt anh ấy xanh lè luôn. Haha, thì ra anh ấy không thích ăn gừng, mình nhớ rồi! Sau này anh ấy mà chọc mình giận, mình sẽ bỏ gừng vào cơm anh ấy!]
[Sắp thi đại học rồi, mình nên tỏ tình thế nào đây…]
Mấy trang chữ khiến Hoắc Cảnh Xuyên vừa muốn bật cười, lại thấy sống mũi cay cay.
Anh không bao giờ ngờ rằng, sau khi Kiều Vãn Ngọc qua đời, mình lại có thể vô tình chạm vào những trang nhật ký tuổi thanh xuân của cô.
Đó là quãng thời gian dài đằng đẵng của một mối tình thầm kín.
Kiều Vãn Ngọc thuở ấy thật vui tươi nhiệt thành, ôm mộng về một tình yêu tươi đẹp, về một tương lai xán lạn.
Nhưng càng lật về sau, tâm trạng của chủ nhân cuốn nhật ký rõ ràng ngày càng tụt dốc.
[Thì ra, anh ấy có người mình thích rồi. Mình không thèm thích anh ấy nữa.]
[Anh ấy kết hôn rồi, nghe nói vì chuyện này mà cãi nhau to với gia đình. Mình lén chạy đi xem, người anh ấy yêu quả thực rất xinh đẹp.]
[Con của anh ấy ra đời rồi. Chắc anh ấy hạnh phúc lắm.]
Đằng sau là những trang giấy trắng tinh và những nét vẽ nguệch ngoạc lộn xộn.
Cho đến khi bọn họ kết hôn, trên cuốn nhật ký mới xuất hiện những dòng chữ mới.
[Mình và Hoắc Cảnh Xuyên kết hôn rồi! Mình vui quá vui quá đi mất! Mình thích anh ấy lâu như vậy, cuối cùng cũng cầu được ước thấy! Con trai anh ấy hình như không thích mình cho lắm, nhưng không sao, mình chỉ cần thích anh ấy là được, anh ấy rồi cũng sẽ thích mình thôi.]
[Thần Thần lại đổ cơm mình nấu đi rồi, còn lén bỏ thuốc xổ vào nước của mình. Mình gọi điện cho Hoắc Cảnh Xuyên, nhưng anh ấy đang đi cùng Cố Thanh Nguyệt. Mình giận rồi, Hoắc Cảnh Xuyên, nếu anh không đến dỗ em, em sẽ không thích anh nữa.]
[Hôm nay là sinh nhật mình, nhưng Hoắc Cảnh Xuyên dẫn Thần Thần đi tìm Cố Thanh Nguyệt mất rồi, vì phim của cô ta vừa công chiếu. Mình ăn bánh kem một mình. Rõ ràng là mua loại bánh ngọt nhất, sao ăn lại thấy mặn chát thế này.]
[Con của mình mất rồi. Đau quá, đau quá. Hoắc Cảnh Xuyên không tin mình, Hoắc Thần vẫn ghét mình như cũ. Mình mệt quá, mình không trụ nổi nữa. Hoắc Cảnh Xuyên, yêu anh vất vả quá.]
[Hoắc Cảnh Xuyên, em không muốn thích anh nữa.]
Mấy chữ cuối cùng mờ nhòe, thấm đẫm nước mắt.
Có thể thấy người viết ra những dòng này đã phải giằng xé, đau khổ đến nhường nào.
Hoắc Cảnh Xuyên chôn chân tại chỗ, toàn thân cứng đờ, những giọt nước mắt nóng hổi không thể khống chế tuôn rơi.
Anh đưa tay muốn lau đi, nhưng không hiểu sao, càng lau lại càng chảy nhiều hơn.