Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Hoắc Tổng, Muộn Rồi
Chương 12
**Chương 12**
Hoắc Cảnh Xuyên sống mơ màng mờ mịt suốt mấy ngày.
Anh giam mình trong biệt thự, uống cạn hết chai rượu này đến chai rượu khác.
Anh đắm chìm trong thế giới của riêng mình, trợ lý đến tìm đều bị anh gào đuổi ra ngoài. Cho đến khi Hoắc Thần lảo đảo chạy đến tìm anh.
Hoắc Cảnh Xuyên ngẩng đầu nhìn một cái, bị những vết bầm tím trên mặt nó làm kinh hãi đến mức cơn say cũng tan đi mấy phần: “Có chuyện gì vậy?”
Hoắc Thần nấc nghẹn không ngừng, cúi gằm mặt không chịu nói.
Hoắc Cảnh Xuyên gặng hỏi mãi, Hoắc Thần mới khóc òa lên hỏi: “Mẹ thật sự sẽ không về nữa sao?”
Anh sững người, lúc này mới nhận ra Hoắc Thần đang gọi Kiều Vãn Ngọc.
Ròng rã ba năm trời, Kiều Vãn Ngọc liên tục cho đi, nhưng chưa bao giờ nhận lại được một sắc mặt tử tế từ Hoắc Thần.
Bây giờ, khi cô vĩnh viễn rời đi, Hoắc Thần mới chịu thừa nhận cô.
“Hoắc Thần, nói đi, ai đánh con?”
Hoắc Thần chỉ biết khóc nức nở, nước mắt rơi lã chã.
Câu trả lời thật ra rất rõ ràng. Hoắc Thần là tiểu thiếu gia nhà họ Hoắc, người dám động vào nó chỉ đếm trên đầu ngón tay.
Hoắc Cảnh Xuyên nhắm mắt lại, khi mở ra lần nữa, đáy mắt là một mảnh lạnh lẽo: “Là Cố Thanh Nguyệt, đúng không?”
Hoắc Thần cúi đầu không nói, nhưng vẻ mặt nó đã thay cho câu trả lời.
Hoắc Cảnh Xuyên trực tiếp lôi nó ra ngoài, bảo tài xế đưa thẳng đến căn hộ của Cố Thanh Nguyệt.
Bên trong vọng ra những âm thanh huyên náo.
Cố Thanh Nguyệt đang tám chuyện với cô bạn thân, giọng điệu ngang ngược: “Tao chỉ muốn ép Kiều Vãn Ngọc cút đi thôi, ai mà ngờ cô ta lại lăn ra chết luôn chứ? Cũng coi như cô ta vắn số.”
“Việc tao gả vào nhà họ Hoắc chỉ là vấn đề thời gian thôi!”
Cô bạn thân hỏi: “Mày muốn gả cho Hoắc Cảnh Xuyên thế, sao năm đó lại đòi ly hôn?”
Cố Thanh Nguyệt bật cười: “Tất nhiên là tao không chịu nổi mấy quy củ phiền toái của tụi hào môn, cũng chẳng rảnh rỗi đi chăm thằng con phá gia chi tử đó. Mấy năm nay tao vừa có tiền vừa có tự do, lại có Kiều Vãn Ngọc làm osin nuôi con cho tao, sướng biết bao nhiêu.”
“Nếu không phải Hoắc Thần bắt đầu dao động với Kiều Vãn Ngọc, tao còn có thể chơi thêm vài năm nữa.”
“Thằng nhóc vô ơn đó, không xem lại xem nó chui ra từ bụng ai! Kiều Vãn Ngọc mới hầu hạ nó mấy năm mà nó đã quên mất mình là ai rồi, nhổ vào!”
Hoắc Cảnh Xuyên nắm chặt lấy bàn tay đang dắt Hoắc Thần.
Anh cảm nhận được cả người Hoắc Thần đang run lẩy bẩy.
Yêu nhau nhiều năm, lại từng kết hôn, anh đại khái cũng biết Cố Thanh Nguyệt là người thế nào.
Kiêu ngạo, bốc đồng, không chịu gò bó.
Nhưng anh không thể ngờ, cô ta lại nghĩ về Hoắc Thần như vậy? Đó là đứa con ruột do cô ta đẻ ra, sao cô ta có thể coi con mình như một công cụ!
Cố Thanh Nguyệt vẫn luôn ép buộc Kiều Vãn Ngọc?
Rốt cuộc cô ta đã làm những gì với Kiều Vãn Ngọc?
Khi Kiều Vãn Ngọc bỏ mạng trên bầu trời kia, rốt cuộc cô đã ôm tâm trạng như thế nào?
Hoắc Thần lại khóc. Nó có phần tuyệt vọng hỏi Hoắc Cảnh Xuyên: “Chỉ có cô Kiều là tốt với con đúng không ba? Người mẹ đối xử tốt với con sẽ không bao giờ trở về nữa, đúng không ba?”
Hoắc Cảnh Xuyên không thể trả lời.
Cố Thanh Nguyệt đang đắc ý vênh váo vẫn tiếp tục: “Kiều Vãn Ngọc cũng mặt dày thật đấy. Tao mượn tay Hoắc Thần làm chết đứa con của cô ta, lại còn xúi Hoắc Thần tạt axit vào mặt cô ta mà cô ta vẫn không chịu ly hôn…”
Hoắc Cảnh Xuyên tai ù đi, sợi dây thần kinh trong não hoàn toàn đứt phựt.
Anh đạp cửa xông vào, sải bước tới xách cổ áo Cố Thanh Nguyệt: “Cô nói cái gì? Là cô hại chết đứa bé đó?!”
Cố Thanh Nguyệt sững sờ, trong mắt xẹt qua tia hoảng loạn: “Không phải đâu, Cảnh Xuyên, anh nghe em giải thích…”
Hoắc Thần lặng lẽ đứng cạnh đó, đột nhiên lên tiếng: “Đúng vậy.”
“Là mẹ bảo con làm.”
“Mẹ nói nếu có em trai, ba sẽ không bao giờ thương con nữa. Con mới…”
Hoắc Cảnh Xuyên không thể kìm nén ngọn lửa giận dữ trong lòng, vung tay lên thật cao: “Cố Thanh Nguyệt, sao cô có thể độc ác đến vậy!”
Cố Thanh Nguyệt hung hăng lườm Hoắc Thần một cái, ánh mắt chất chứa đầy sự ghét bỏ và oán hận.
Sự việc đã bại lộ đến nước này, ả cũng chẳng thèm quan tâm nữa, đầy khiêu khích nhìn Hoắc Cảnh Xuyên: “Tôi là người như thế nào anh còn không rõ sao?”
“Đúng đấy, chuyện đều là do tôi làm, thì đã sao?”
“Có trách thì trách anh ấy! Không bảo vệ tốt vợ mình, chỉ đâm đầu vào yêu tôi! Nếu Kiều Vãn Ngọc còn sống, chắc chắn cô ta cũng hận anh hơn cả hận tôi!”
Hoắc Cảnh Xuyên nhất thời á khẩu.
Anh không thể phản bác.
Kiều Vãn Ngọc phải chịu biết bao nhiêu tổn thương, chẳng phải đều do anh sao?
Anh mới là đầu sỏ gây nên mọi chuyện!
Cố Thanh Nguyệt nhếch mép cười: “Sao hả, bị tôi nói trúng tim đen rồi chứ gì? Muốn ra tay thì làm lẹ đi, đừng có chần chừ.”
Cô ta vẫn không hề sợ hãi, ánh mắt vẫn lóe sáng.
Đó chính là dáng vẻ mà anh luôn thích.
Hoắc Cảnh Xuyên cứng đờ cả nửa ngày, cuối cùng vẫn không thể giáng cái tát xuống.
Anh từ từ buông tay, nét mặt lạnh lùng: “Cố Thanh Nguyệt, chúng ta đến đây là kết thúc. Hoắc Thần là con cháu nhà họ Hoắc, không còn liên quan gì đến cô nữa.”
“Từ nay về sau, đừng bao giờ để tôi nhìn thấy cô nữa.”