Mùi Phạm Pháp
Chương 1
Tôi làm việc ở hải quan đã năm năm. Vì chuyện khứu giác khác thường cần được giữ bí mật nên chồng tôi vẫn luôn tưởng tôi chỉ là một nhân viên văn phòng bình thường.
Vào ngày kỷ niệm ba năm kết hôn, tôi lại nhìn thấy người chồng đã nói rằng mình phải tăng ca ở cửa ra sân bay.
Anh đang dịu dàng vuốt lại tóc cho cô bạn gái cũ Bạch Nguyệt vừa từ nước ngoài trở về, nụ cười vô cùng ấm áp.
Nhìn thấy tôi, anh thản nhiên buông tay xuống, còn theo bản năng che chắn cô ta ra phía sau.
“Thẩm Nam Chi, em theo dõi anh à? Chẳng phải chỉ là một ngày kỷ niệm vớ vẩn thôi sao? Không tổ chức thì em chết được à?”
“Nói đi, lần này em lại muốn thứ gì? Túi xách? Giày? Hay trang sức?”
Ánh mắt khinh thường của mọi người quét lên quét xuống người tôi, giống như tôi vừa bị tát một cái ngay trước đám đông.
Tôi nhét tờ siêu âm trong túi sâu hơn, khẽ siết những đầu ngón tay đang run rẩy.
“Em không có!”
“A Trạch, cảm ơn anh đã đến đón em. Vợ anh quan trọng hơn em, hôm nay anh ngoan ngoãn ở bên cô ấy đi.”
“Còn nữa, đừng hung dữ với phụ nữ như vậy. Nhớ xin lỗi cô ấy!”
Tạ Trạch khô khan nói với tôi một câu:
“Xin lỗi!”
Tôi mở to mắt, không dám tin. Tạ Trạch cao ngạo trước giờ đã bao giờ nghe lời người khác như vậy?
Trái tim tôi dần trĩu xuống.
Bạch Nguyệt vỗ vai Tạ Trạch, nhận lấy chiếc vali trong tay anh, gật đầu với tôi rồi chuẩn bị đi qua cửa kiểm tra.
Một mùi khác thường bay tới chóp mũi, tôi lập tức giơ tay ngăn cô ta lại.
“Xin lỗi, vui lòng mở vali ra. Hải quan cần kiểm tra!”
……
Bạch Nguyệt sững sờ, dường như không dám tin. Cô ta vừa định lên tiếng thì Tạ Trạch đã bật cười khinh miệt.
“Thẩm Nam Chi, em diễn hơi quá rồi đấy! Em có thân phận gì mà dám ngăn Tiểu Nguyệt?”
“A Trạch, xem ra lần này vợ anh thật sự tức giận rồi.”
Bạch Nguyệt cười khổ, lùi về sau nửa bước, bàn tay siết chặt cần kéo vali đến trắng bệch.
Tạ Trạch lập tức lao tới, túm lấy cổ tay tôi kéo ra ngoài.
“Thẩm Nam Chi, một nhân viên văn phòng bình thường như em lấy đâu ra mặt mũi mà giả mạo nhân viên hải quan ở đây?”
Bạch Nguyệt cụp mắt xuống, giọng nói có chút bất đắc dĩ:
“A Trạch, thôi đi. Có lẽ cô ấy chỉ quá quan tâm đến anh thôi……”
“Quan tâm?”
Tạ Trạch cười lạnh.
“Đó là nhỏ nhen, là ghen tuông.”
Anh quay đầu trừng mắt nhìn tôi, yết hầu chuyển động lên xuống, cố gắng kìm nén cơn giận.
“Em có biết Tiểu Nguyệt vừa trở về từ vùng dịch không?”
“Người ta ở nước ngoài, giữa mưa bom bão đạn cứu người. Còn em thì sao? Mỗi ngày ngoài việc quan tâm đến mấy chiếc túi giảm giá ra, em chỉ biết nhìn chằm chằm anh để kiểm tra xem anh đang ở đâu!”
“Em tầm thường lại ích kỷ, ngay cả một sợi tóc của Tiểu Nguyệt cũng không bằng!”
Mỗi lời anh nói đều như được tẩm độc, đâm thẳng vào lồng ngực tôi.
Nồng độ của mùi lạ đang tăng lên.
Nếu chiếc vali này đi qua lối ra và tiến vào khu vực công cộng, hậu quả sẽ không thể tưởng tượng nổi.
Thấy tôi vẫn không chịu nhượng bộ, Bạch Nguyệt khẽ cắn môi dưới.
Cô ta đột nhiên kêu lên một tiếng, cơ thể mềm nhũn ngã vào lòng Tạ Trạch.
“A Trạch…… Tay em đau quá. Hình như vết thương cũ lúc ở vùng dịch bị cô ấy nắm nên tái phát rồi……”
Tạ Trạch lập tức buông cổ tay tôi ra, ôm chặt Bạch Nguyệt, giọng nói đầy sốt ruột, ánh mắt tràn ngập đau lòng.
“Tiểu Nguyệt, em có sao không? Có cần đến bệnh viện không?”
Khi quay sang nhìn tôi, ánh mắt anh đã mang theo sát khí.
“Thẩm Nam Chi, nếu Tiểu Nguyệt xảy ra chuyện gì, tôi tuyệt đối không tha cho cô.”
“Cô Bạch.”
Tôi không hề dao động trước cơn thịnh nộ của anh.
“Vui lòng phối hợp mở vali ra.”
“Dựa vào đâu mà cô ấy phải phối hợp với em?”
Tạ Trạch đứng dậy, chắn trước mặt Bạch Nguyệt, từ trên cao nhìn xuống tôi.
“Em mặc thường phục, không có giấy tờ, không có văn bản thi hành công vụ. Em là cái thá gì?”
Anh nói không sai.
Hôm nay tôi nghỉ phép, không mặc đồng phục, cũng không mang thẻ công tác. Thứ duy nhất có thể chứng minh thân phận của tôi đang được khóa trong tủ bảo mật ở đơn vị.
Thấy tôi im lặng, Tạ Trạch bật cười chế giễu.
“Thẩm Nam Chi, lần nào vô cớ gây chuyện em cũng có bộ dạng này. Tự mình kiếm chuyện, đến khi chuyện lớn lên lại giả vờ đáng thương.”
Du khách vây xem ngày càng đông, những tiếng xì xào như thủy triều dâng lên xung quanh tôi.
“Người phụ nữ kia có bệnh à? Vali của người ta thì liên quan gì đến cô ta……”
“Chắc là kiểu trà xanh giả tạo. Bạn gái cũ của chồng trở về nên không chịu nổi chứ gì.”
Bạch Nguyệt đứng dậy, chu đáo vỗ nhẹ cánh tay Tạ Trạch.
“Đừng giận nữa. Có lẽ Nam Chi chỉ vì quá quan tâm nên mất bình tĩnh. Hay là em cứ mở ra cho cô ấy xem đi.”
Giọng điệu của cô ta dịu dàng, cách cư xử rộng lượng, càng khiến tôi trông giống một người đàn bà chanh chua.
Ánh mắt Tạ Trạch nhìn cô ta lại dịu dàng thêm vài phần.
“Không cần chiều theo cô ấy.”
Bạch Nguyệt cười, lắc đầu, đưa tay về phía khóa số của vali.
Nhưng tôi chú ý thấy trong lúc xoay mật mã, ngón cái của cô ta nhanh chóng ấn vào một chỗ nhô lên bên hông nắp vali.
Cô ta đang chuyển vị trí thứ gì đó bên trong vali.
Đồng tử tôi lập tức co lại, tôi vội giơ tay giữ tay cô ta.
“Đừng động vào!”
Tạ Trạch hoàn toàn bùng nổ.
Anh đẩy mạnh tôi ra. Tôi lùi về sau, va thẳng vào hàng rào sắt phía sau.
Một cơn đau âm ỉ bùng lên từ bụng dưới. Tôi khom người ôm bụng, mồ hôi lạnh lập tức thấm ướt lưng.
Tạ Trạch thậm chí không nhìn tôi lấy một lần. Một tay anh ôm vai Bạch Nguyệt, tay còn lại xách vali, sải bước về phía lối ra.
“Tạ Trạch, đứng lại.”
Bước chân anh khựng lại.
Anh quay đầu, khóe môi treo nụ cười lạnh đầy mất kiên nhẫn.
“Thẩm Nam Chi, em còn muốn thế nào nữa? Nhất định phải để anh nói rõ trước mặt tất cả mọi người sao?”
“Anh hối hận vì đã cưới em, như vậy đã đủ chưa?”