Mùi Phạm Pháp

Chương 2



Chương 2

“Hối hận suốt ba năm.”

Anh nói câu ấy trước toàn bộ những người có mặt trong đại sảnh, giọng điệu vô cùng bình tĩnh.

Tôi lùi về sau một bước, không dám tin đây lại là người đàn ông ba năm trước từng vì tôi mà đối đầu với người cha ngoại tình của tôi.

Rõ ràng vào đêm kết hôn, anh đã giao thẻ lương cho tôi, còn thề trước di ảnh của mẹ tôi.

Anh nói cả đời này sẽ đối xử tốt và bảo vệ tôi.

Bạch Nguyệt khoác tay Tạ Trạch, hàng mi rũ xuống, khóe môi thấp thoáng một nụ cười như có như không.

Tôi đã nhìn thấy nụ cười ấy quá nhiều lần trong những bức ảnh của cô ta được lưu trong album của Tạ Trạch.

“Thưa anh.”

Nhân viên an ninh sân bay chạy tới, hơi thở có chút gấp gáp.

“Có hành khách khiếu nại rằng bên này có người gây rối, ngăn cản hành lý phải không?”

Tạ Trạch lập tức chỉ vào tôi.

“Là vợ tôi. Tinh thần cô ấy không được ổn định. Đến sân bay nhìn thấy tôi nói chuyện với bạn thì phát điên.”

“Thưa cô, xin cô đừng cản trở việc đi lại bình thường của những hành khách khác.”

Tôi cố nén nỗi chua xót trong lòng, đứng thẳng người lên. Lòng bàn tay đã ướt đẫm mồ hôi lạnh.

“Tôi có lý do nghi ngờ bên trong chiếc vali kia cất giấu hàng cấm. Xin hãy hỗ trợ ngăn người mang hành lý lại.”

Nhân viên an ninh nhíu mày.

“Cô có giấy tờ không?”

Tôi hé miệng.

Tạ Trạch đứng bên cạnh bật cười châm chọc.

“Một nhân viên văn phòng bình thường với mức lương bốn nghìn một tháng như cô ấy thì có giấy tờ gì được?”

Bạch Nguyệt đúng lúc lên tiếng, giọng nói đầy tủi thân.

“Tôi là thành viên của Tổ chức Bác sĩ Không Biên giới, vừa trở về từ vùng dịch Tây Phi. Bên trong vali là đồ dùng cá nhân và một số ghi chép y học của tôi. Vị này…… có lẽ đã hiểu lầm.”

Cô ta lấy từ trong túi ra một tấm thẻ công tác hoàn toàn bằng tiếng Anh, đưa cho nhân viên an ninh.

Nhân viên an ninh nhìn qua, vẻ mặt rõ ràng đã thả lỏng.

“Nếu đã có giấy chứng nhận của tổ chức chính thức, thưa cô, xin cô……”

“Giấy tờ đó là giả.”

Tôi nói.

Cả đại sảnh im lặng một giây, sau đó bùng lên những tiếng cười lớn hơn.

“Ôi, còn là giả nữa cơ đấy. Có giỏi thì cô lấy giấy thật ra xem nào!”

“Người phụ nữ này bị cắm sừng nên tức đến hồ đồ rồi phải không?”

“Chồng cô ta cũng nói tinh thần cô ta có vấn đề. Người đàn ông này thảm thật, cưới phải một bà điên.”

Sắc mặt Tạ Trạch hoàn toàn tối sầm.

Anh sải bước đến trước mặt tôi, hạ thấp giọng, dùng giọng điệu như đang bố thí.

“Giữa anh và Tiểu Nguyệt hoàn toàn trong sạch, không hề bẩn thỉu như em nghĩ.”

“Thẩm Nam Chi, bây giờ em lập tức đi theo anh. Anh có thể cho em cơ hội cuối cùng.”

Tôi không nhúc nhích.

“Em không đi đúng không?”

Anh giơ tay túm cánh tay tôi, định kéo tôi về phía trước.

“Tạ Trạch, đừng chạm vào em. Em có thai rồi……”

“Lại giở trò này nữa à?”

Giọng nói của anh tràn đầy chán ghét.

“Lần trước vì một nữ sinh mà cãi nhau với anh, em đã giả vờ đau đầu để đến bệnh viện. Lần này lại nói với anh rằng em có thai?”

“Nếu em thật sự mang thai, em không ngoan ngoãn ở nhà mà còn chạy đến sân bay gây chuyện sao?”

Bạch Nguyệt đứng bên cạnh anh, một tay đặt lên cần kéo vali, tay còn lại đang lục tìm thứ gì đó trong túi xách.

Chiếc vali ấy sắp đi qua cổng kiểm soát.

Tôi chống tay lên đầu gối đứng dậy, không đuổi theo Tạ Trạch.

Thay vào đó, tôi nhanh chóng đi về phía bức tường cạnh bàn trực an ninh cách đó ba mét.

Ở đó có một chiếc nút màu đỏ, bên ngoài phủ nắp nhựa trong suốt, phía trên in một dòng chữ nhỏ:

Báo động kiểm tra nguy hiểm sinh hóa cấp một.

Tôi bật nắp lên, dùng một chưởng đập xuống.

Tiếng còi báo động chói tai lập tức vang vọng khắp đại sảnh sân bay.

Đèn cảnh báo màu đỏ điên cuồng nhấp nháy. Đám đông vốn ồn ào lập tức im lặng trong vài giây, sau đó rơi vào một cơn hoảng loạn lớn hơn.

Bước chân của Bạch Nguyệt khựng lại.

Cô ta rút tay ra khỏi túi, đầu ngón tay khẽ run rẩy.

Nhìn thấy tôi kích hoạt báo động, Tạ Trạch tức tối lao đến.

Anh giơ tay lên, cái tát mang theo tiếng gió lao về phía mặt tôi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...