Suất Cơm Cay Chồng Nấu

Chương 11



Tôi chia sẻ những kinh nghiệm và công thức nấu ăn của mình lên mạng xã hội. Không ngờ, những bài chia sẻ mang theo trải nghiệm và cảm ngộ cá nhân của tôi lại thu hút sự chú ý của rất nhiều người. Một năm sau, tài khoản cá nhân của tôi đã đạt hơn 100.000 người theo dõi. Tôi bắt đầu hợp tác với một số thương hiệu thực phẩm sạch, nhận làm quảng bá và có thu nhập ổn định, khấm khá.

Tôi dùng khả năng của mình, từng chút một, trả sạch nợ cho gia đình.

Tôi và Thẩm Nhã trở thành chị em chí cốt. Chúng tôi thường xuyên đi ăn, mua sắm, du lịch cùng nhau. Cô ấy vẫn là một luật sư vàng với phong cách làm việc dứt khoát, sấm rền gió cuốn, nhưng trước mặt tôi, cô ấy sẽ trút bỏ mọi lớp áo giáp, giống như một bé gái, chia sẻ mọi buồn vui trong cuộc sống với tôi.

Sức khỏe của Vương Lệ cũng hồi phục ngày một tốt hơn. Mỗi ngày chúng tôi đều gọi video cho nhau. Cô ấy sẽ khoe những bông hoa mới nở trong sân nhà, sẽ kể cho tôi nghe món súp gà bố mẹ hầm cho cô ấy thơm đến mức nào. Trên gương mặt cô, nụ cười rạng rỡ, xuất phát từ đáy lòng đã nở rộ trở lại.

Lại một mùa xuân nữa đến.

Tôi nhận được một bưu kiện Vương Lệ gửi đến. Bên trong là một lọ tương ớt to do chính tay cô ấy làm, thơm phức. Kèm theo đó là một tấm thiệp với những dòng chữ thanh tú:

“Du Du, nếm thử tương ớt mình làm nhé, đây mới là hương vị thực sự của tình yêu. Đời người có lẽ sẽ có lúc cay đắng, nhưng chỉ cần trong tim có tình yêu, chúng ta sẽ nếm được hương vị tuyệt vời nhất.”

Tôi mở lọ tương ớt ra, một mùi hương đậm đà, ấm áp xộc vào mũi. Tôi lấy đũa chấm một chút đưa vào miệng. Rất cay, cay đến mức nước mắt chực trào ra. Nhưng sau vị cay đó, lại là một hương vị êm dịu, thơm ngon khiến lòng người bình yên.

Tôi đứng trước cửa sổ ngập nắng, nhìn ra không gian xanh mướt đầy sức sống bên ngoài, vừa mỉm cười vừa rơi nước mắt.

Tôi biết. Những vết thương đã đâm sâu vào tận xương tủy kia, có lẽ sẽ không bao giờ biến mất. Nhưng chúng đã kết thành những vết sẹo cứng rắn, trở thành dấu ấn sâu sắc nhất trong cuộc đời tôi. Chúng luôn nhắc nhở tôi về sự ngu ngốc và ngây thơ ngày trước. Cũng đồng thời chứng minh rằng, trên đống hoang tàn của sự tuyệt vọng, tôi đã từng bước, từng bước đi đến ngày hôm nay như thế nào.

Mặt trời đã lên rồi.

Một ngày mới bắt đầu.

Và cuộc đời tôi, cuối cùng cũng đón nhận sự tái sinh của chính mình.

19

Hai năm sau.

Thời gian quả là một phương thuốc hiền hòa, nó chậm rãi nhưng kiên định xoa dịu những vết thương hằn sâu nhất trong đời tôi.

Tôi đã chuyển khỏi thành phố mang theo cơn ác mộng ấy, đến một thị trấn nhỏ ở phương Nam quanh năm rực nắng. Ở đây, không ai biết tôi, không ai hay về quá khứ của tôi. Tôi dùng phần tiền còn lại từ việc bán căn nhà cũ để mở một quán ăn nhỏ, chuyên phục vụ đồ ăn tốt cho sức khỏe và dược thiện. Tên quán là “Tái Sinh”.

 

Cuộc sống của tôi trở nên đơn giản mà đủ đầy. Mỗi buổi sáng, tôi dạo quanh chợ sớm tìm mua những nguyên liệu tươi ngon nhất, kỳ kèo ngã giá với những tiểu thương chân chất. Buổi trưa, trong căn bếp ngập tràn ánh nắng, tôi mải mê nghiên cứu cách phối hợp các nguyên liệu để biến chúng thành những món ăn vừa ngon miệng vừa bổ dưỡng. Buổi chiều, khi thực khách lục tục kéo đến, nghe họ trò chuyện rầm rì trong không gian nhỏ bé, hít hà mùi thức ăn lan tỏa trong không khí, tôi cảm nhận được một sự bình yên vững chãi chưa từng có.

Tài khoản mạng xã hội của tôi đã vượt mốc năm trăm nghìn lượt theo dõi. Tôi không nhận quảng cáo thương mại nữa mà chỉ đơn thuần coi nó như một góc nhỏ để chia sẻ cuộc sống và ẩm thực. Nhiều người theo dõi biết tôi là một người phụ nữ có nhiều tâm sự. Họ tìm thấy sức mạnh từ những câu chữ, hình ảnh ấm áp, chữa lành của tôi. Họ gọi tôi là “Chị Hướng Dương”, nói tôi giống như bông hoa hướng dương, luôn vươn về phía ánh sáng mà sống.

Tôi và Thẩm Nhã chưa từng đứt liên lạc. Cô ấy đã thăng chức làm đối tác cấp cao của văn phòng luật sư, trở thành một “đại luật sư” thét ra lửa trong ngành. Dù bận rộn đến đâu, mỗi tháng cô ấy đều bay đến thăm tôi một lần. Chúng tôi lại rúc vào quán ăn nhỏ của tôi, xì xụp uống món súp tôi tự tay nấu, hàn huyên đủ thứ chuyện vụn vặt trong cuộc sống.

Vương Lệ cũng đã hoàn toàn bình phục. Với sự ủng hộ của gia đình và số tiền tôi đưa lúc trước, cô ấy đã mở một tiệm hoa khá nổi tiếng ở Thành Đô. Cuộc sống của cô ấy cũng giống như những bông hoa đua nở, rực rỡ và muôn màu trở lại. Cô ấy có bạn trai mới – một kỹ sư công nghệ thông tin thật thà, ít nói, nhưng ánh mắt nhìn cô ấy luôn ánh lên sự trân trọng cẩn thận.

Ba chúng tôi, những chị em bị số phận trói buộc vào nhau, dù mỗi người một phương nhưng trái tim luôn gắn kết.

Tôi những tưởng ngày tháng cứ thế trôi đi trong bình lặng. Tôi những tưởng cái tên Chu Văn Bân, cùng với quá khứ đen tối ấy, đã hoàn toàn bị tôi vùi sâu vào nấm mồ ký ức.

Cho đến buổi chiều hôm đó, tôi nhận được một lá thư.

Một lá thư gửi từ nhà tù.

Phong bì làm bằng giấy xi măng, không dán tem, chỉ có một dấu bưu điện màu xanh đậm đóng dấu nhà tù. Địa chỉ người nhận là tên và địa chỉ quán ăn của tôi. Còn tên người gửi, ba chữ mà tôi tưởng cả đời này sẽ không bao giờ phải nhìn thấy nữa, như một chiếc đinh sắt nung đỏ, hung hăng đóng thẳng vào võng mạc tôi:

Chu Văn Bân.

Cơ thể tôi trong khoảnh khắc đó đông cứng lại. Lá thư trên tay dường như nặng ngàn cân, lại lạnh như tảng băng vớt từ Bắc Cực, làm những ngón tay tôi tê buốt, hơi lạnh chạy dọc cánh tay lan thẳng vào tim. Cơn ác mộng ngỡ đã phong ấn suốt hai năm, không một dấu hiệu báo trước, lại nhe những chiếc nanh đẫm máu ra.

Tiếng cười nói của thực khách xung quanh, ánh nắng ấm áp ngoài cửa sổ, mùi thức ăn thơm lừng từ bếp, trong khoảnh khắc này, đều trôi dạt ra xa. Thế giới của tôi chỉ còn lại sự tĩnh lặng chết chóc và nét chữ hung tợn trên bức thư.

Tôi lao vào nhà vệ sinh, gục lên bồn rửa tay, nôn thốc nôn tháo. Cảm giác bị phản bội, bị tính kế, bị từng bước đẩy vào chỗ chết khiến tôi ngạt thở vì sợ hãi, như ngọn núi lửa ngủ quên suốt hai năm nay đang phun trào dữ dội.

Sắc mặt tôi trong gương trắng bệch như tờ giấy. Tôi vã nước lạnh lên mặt hết lần này đến lần khác, cố gắng tự trấn an. Nhưng cơ thể tôi không thể kiểm soát được, cứ run lên bần bật.

Sao hắn biết tôi ở đây?

Hắn viết thư cho tôi để làm gì? Là sám hối? Cầu xin tha thứ? Hay là… một lời đe dọa mới?

Tôi run rẩy cầm điện thoại, bấm số gọi Thẩm Nhã. Điện thoại vừa đổ chuông, giọng tôi đã bật khóc nức nở không kìm nén nổi:

“Tiểu Nhã…”

“Du Du? Sao thế? Xảy ra chuyện gì rồi?” Thẩm Nhã ngay lập tức nhận ra sự bất thường của tôi.

“Mình… mình nhận được thư của Chu Văn Bân.”

Đầu dây bên kia im lặng mất mười mấy giây. Tôi có thể nghe rõ tiếng Thẩm Nhã hít một ngụm khí lạnh.

“Cậu đừng sợ.” Giọng cô ấy nhanh chóng lấy lại vẻ lạnh lùng và điềm tĩnh, như một mũi tiêm trợ tim tiêm vào trái tim đang hoảng loạn của tôi. “Cậu đang ở đâu? Đã mở thư ra chưa?”

“Mình đang ở quán, chưa… chưa dám mở.”

“Đừng mở! Đợi mình!” Thẩm Nhã dứt khoát ra lệnh. “Mình ra sân bay ngay, đặt chuyến bay sớm nhất đến chỗ cậu. Trước khi mình tới, cậu đừng làm gì cả, cất kỹ bức thư đi, cũng đừng nói với ai.”

Cúp điện thoại, làm theo dặn dò của Thẩm Nhã, tôi khóa lá thư vào tận đáy ngăn kéo. Sau đó, lấy cớ mệt mỏi, tôi đóng cửa quán sớm hơn thường lệ.

Tôi ngồi một mình trong quán ăn vắng tanh, từ hoàng hôn đến tận đêm khuya. Tôi không dám về nhà, tôi sợ căn nhà trống trải tối tăm ấy. Tôi có cảm giác ánh mắt của Chu Văn Bân, hệt như hai năm trước, đang ở một góc khuất nào đó, lặng lẽ theo dõi tôi.

Trưa hôm sau, Thẩm Nhã phong trần mệt mỏi chạy tới. Nhìn thấy bộ dạng tiều tụy của tôi, cô xót xa ôm lấy tôi:

“Không sao rồi, có mình đây.”

 

Dưới ánh nhìn của cô ấy, tôi lấy hết can đảm lôi bức thư ra. Thẩm Nhã dùng một chiếc dao nhỏ, cẩn thận rạch phong bì. Tờ giấy mỏng dính, nét chữ trên đó nguệch ngoạc, nhuốm đầy sự hung bạo và cam chịu. Nội dung bức thư rất ngắn, nhưng lại khiến cả tôi và Thẩm Nhã biến sắc.

Trong thư không có một câu sám hối, cũng không có một lời xin lỗi nào. Chỉ có một đoạn đầy sự thù hận và chế giễu.

“Hứa Du, cô tưởng cô thắng rồi sao? Cô tưởng tống tôi vào đây là cô có thể kê cao gối ngủ, bắt đầu cuộc sống mới sao?”

“Cô quá ngây thơ rồi.”

“Cô đã hủy hoại cuộc đời tôi, vậy tôi sẽ bắt cô cả đời này phải sống trong dối trá và sợ hãi.”

“Cô hoàn toàn không biết, người cô lấy năm xưa, rốt cuộc là một người, hay là hai người.”

“Đi tìm một người đàn bà tên Mạnh Thi Vũ đi, cô ta sẽ nói cho cô biết tất cả những bí mật mà cô muốn biết nhưng lại không dám đối mặt.”

“Nhớ kỹ cái tên này, Mạnh Thi Vũ.”

“Cô ta mới là nhà cái thực sự của ván bài này.”

Cuối thư không có chữ ký, chỉ có một hình mặt cười bằng bút đỏ, méo mó và quỷ dị.

Nhìn cái tên xa lạ “Mạnh Thi Vũ”, tôi cảm thấy một luồng khí lạnh bốc thẳng từ gan bàn chân lên đến đỉnh đầu.

Người này là ai? Cô ta có quan hệ gì với Chu Văn Bân? Cái gì gọi là “người cô lấy rốt cuộc là một người, hay là hai người”?

Những câu hỏi liên tiếp bủa vây, như một tấm lưới khổng lồ vô hình siết chặt lấy tôi. Cơn ác mộng ngỡ đã chấm dứt, hóa ra, chỉ mới vừa kéo màn cho hồi thứ hai thực sự của nó.

20

“Mạnh Thi Vũ…”

Thẩm Nhã lật đi lật lại tờ thư xem xét, chân mày nhíu chặt, lẩm bẩm đọc đi đọc lại cái tên xa lạ này.

“Đây tuyệt đối không phải là lời nói sảng của Chu Văn Bân.” Cô ngẩng đầu lên, ánh mắt sắc lẹm nhìn tôi, giọng nói vô cùng quả quyết. “Hắn ở trong tù hai năm, trụ cột tinh thần duy nhất có lẽ chính là trả thù.”

“Lá thư này là thứ hắn dày công chuẩn bị, là quả bom đầu tiên hắn ném ra nhằm phá rối tâm trí, phá hủy cuộc sống yên bình hiện tại của cậu.”

“Hắn biết, với tính cách của cậu và mình, chúng ta không thể nào phớt lờ cái tên ‘Mạnh Thi Vũ’ từ trên trời rơi xuống này được.”

“Hắn muốn dùng cái tên này làm mồi nhử, kéo chúng ta chìm lại vào vũng bùn do hắn tạo ra.”

Tôi nghe mà lạnh toát chân tay, một cảm giác bất lực dâng trào. “Vậy chúng ta… phải làm sao?”

Tôi ngơ ngác nhìn Thẩm Nhã. “Báo cảnh sát ư? Hay là… cứ coi như chưa từng nhận được lá thư này?”

“Không.” Thẩm Nhã lắc đầu, trong mắt lóe lên tia sáng hưng phấn và nguy hiểm đặc trưng của một luật sư đại tài. “Chúng ta không thể coi như không thấy.”

Chương trước Chương tiếp
Loading...