Trọng Sinh, Tôi Trả Anh Về Với Chị Gái

Chương 3



3.

Sáng hôm sau, Lục Tranh đã tới đón chị tôi ra ngoài.

Tôi đứng bên cửa sổ nhìn xuống. Anh ta đi một chiếc mô tô mới tinh, yên sau còn lót thêm đệm mềm.

Chị tôi ngồi lên. Anh ta chạy rất vững. Ra tới đầu ngõ còn ngoảnh lại nhìn, như sợ chị ngồi không thoải mái.

Mẹ cũng đứng ở cửa nhìn theo, cười đến híp cả mắt:

“Nhìn mà xem, quan tâm chưa kìa.”

Bố đang dọn đồ trong phòng, gọi tôi vào.

“Mộ Mộ, lại đây, bố nói chuyện này.”

Tôi đi tới, thấy trên bàn có một chiếc hộp sắt cũ. Đó là hộp mẹ dùng để cất vàng.

Mẹ cũng đi vào, tiện tay khép cửa.

“Nhà mình chỉ còn chừng này vàng, con cũng biết đấy.”

Mẹ mở hộp sắt. Bên trong nằm năm chỉ vàng, vàng óng dưới ánh sáng.

Mẹ nói tiếp:

“Chị con lấy chồng, mấy thứ này phải cho nó mang theo làm của hồi môn. Nếu không, sang nhà chồng sẽ bị xem thường.”

Bà dừng một chút, nhìn tôi.

“Dù sao con về quê mang theo cũng không an toàn, lại vướng víu. Phần con thì khỏi chia nữa.”

Không phải thương lượng.

Là thông báo.

Tôi nhìn năm chỉ vàng trong hộp, rồi nhìn vẻ mặt của mẹ.

Kiếp trước họ cũng làm như vậy, đưa hết mọi thứ cho chị tôi, rồi nói với tôi: “Con có dùng đến đâu.”

“Con không về quê.”

Mẹ sững lại.

“Con nói con không về quê.”

Tôi nhìn thẳng vào mắt bà.

 

“Con cũng sẽ lấy chồng. Con cũng cần của hồi môn. Vàng chia đôi, phần của con con phải lấy.”

Căn phòng im lặng đúng ba giây.

Bố đập mạnh tay xuống bàn:

“Con điên rồi à?”

“Với cái hồ sơ của con, ai thèm lấy con?” Mẹ cũng nổi giận. “Con tưởng mình còn tìm được người như Lục Tranh sao? Người ta nhìn con bằng nửa con mắt chưa chắc đã có!”

Tôi siết chặt ngón tay, không lên tiếng.

Mẹ nhìn tôi vài giây, rồi đột nhiên nheo mắt, giọng lạnh hẳn xuống:

“Có phải con có ý với Lục Tranh không?”

Tôi ngẩng đầu nhìn bà.

Mẹ càng nói càng thấy mình đúng, giọng cũng cao hơn:

“Mẹ biết ngay mà! Con nói không về quê, nói muốn lấy chồng, vậy con lấy ai? Có phải con muốn cướp người của chị con…”

“Con không có ý gì với Lục Tranh.”

Tôi ngắt lời bà.

Tôi nói thật.

Nhưng mẹ không tin. Bố cũng không tin.

Bố đứng dậy, chỉ vào tôi:

“Lâm Mộ Mộ, bố nói cho con biết, chuyện hôn nhân của chị con là chuyện lớn nhất trong nhà. Con mà dám phá, bố không tha cho con đâu!”

Mẹ đứng bên cạnh phụ họa:

“Đúng đấy. Con cũng nên soi gương xem mình là ai. Lục Tranh mà thèm nhìn con à? Con có được bằng một nửa chị con không?”

Tôi hít sâu một hơi, còn định nói tiếp.

Trong sân bỗng có tiếng động.

Lục Tranh và chị tôi đã về.

4.

Trên xe chất đầy đồ.

Chị tôi xuống xe trước, cười rạng rỡ, gọi mẹ:

“Mẹ! Mẹ mau ra xem này!”

Lục Tranh đi phía sau, một tay giữ tay lái, một tay ôm thùng giấy.

Mẹ vội vàng chạy ra. Bố cũng theo sau, mặt cười như hoa nở.

“Máy giặt! Tủ lạnh! Đồng hồ!”

Mẹ lấy từng món ra, miệng cười không khép lại được.

“Cả cái tivi này nữa à? Còn cái này là gì?”

“Mẹ, đây là tiền sính lễ.”

Chị tôi lấy từ túi ra một phong bì đỏ. Nhìn không dày lắm, nhưng vừa thấy đã biết bên trong không ít tiền.

“Ba trăm triệu.”

Ba trăm triệu.

Tôi đứng ở cửa không nhúc nhích, nhìn đống đồ ấy.

Máy giặt là thứ chị tôi luôn muốn. Tủ lạnh là Lục Tranh tự chọn. Đồng hồ chị đã đeo lên tay, giơ cổ tay dưới nắng để khoe.

Đồ sính lễ đầy đủ, không thiếu thứ gì.

Mẹ ôm phong bì đỏ, mắt cũng đỏ lên:

“Thằng bé này thật thà quá…”

Lục Tranh cười:

“Cháu nên làm mà.”

Tôi đứng ở cửa phòng khách, nhìn chị được mọi người vây quanh, bỗng nhớ kiếp trước.

Kiếp trước, khi Lục Tranh cưới tôi, anh ta chẳng chuẩn bị gì.

Ngày tới hỏi cưới, anh ta chỉ xách hai chai rượu và một hộp bánh.

Sính lễ đưa một trăm triệu. Mẹ chê ít, nhưng cũng không dám nói thêm.

Bởi khi đó, Lục Tranh chịu cưới tôi đã là may rồi.

Sau cưới, chúng tôi có lần đi qua một cửa hàng điện máy. Tôi nhìn máy giặt thêm vài lần, Lục Tranh nói:

“Cái ở nhà vẫn dùng được.”

Nhưng cái máy giặt trong nhà là đồ mẹ anh ta dùng thừa, chạy kêu ầm ầm, giặt xong quần áo còn bết xà phòng.

Lúc này, chị tôi đeo đồng hồ, cười cong cả mắt. Thấy tôi đứng ở cửa, chị hơi sững lại.

“Mẹ, sao Mộ Mộ lại đứng đó?” Chị đi tới, nhìn mẹ rồi nhìn tôi. “Vừa rồi mọi người cãi nhau à?”

Mẹ nhanh miệng:

“Em con bảo nó cũng muốn lấy chồng.”

Chị ngẩn ra, quay sang tôi:

“Em muốn lấy ai?”

Lục Tranh cũng nhìn tới.

Ánh mắt anh ta rơi trên mặt tôi, mang theo vẻ dò xét, như đang thẩm vấn phạm nhân.

“Em muốn lấy ai?” chị hỏi lại.

Tôi không nói.

Lục Tranh vòng qua sau lưng chị, đi thẳng tới trước mặt tôi.

Anh ta cao hơn tôi một cái đầu. Cúi xuống nhìn tôi, giọng không lớn, nhưng từng chữ đều mang theo áp lực.

“Lâm Mộ Mộ, tôi đang hỏi cô.”

Anh ta tiến tới một bước.

“Cô muốn lấy ai?”

Tôi lùi nửa bước, lưng va vào khung cửa.

Mắt Lục Tranh sắc như dao, như muốn khoét từ mặt tôi ra một đáp án.

Chương trước Chương tiếp
Loading...