Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Bữa Cơm Bà Bầu Bị Hất Đổ
Chương 12
10
Tôi cầm chặt điện thoại, rất lâu không nói nên lời.
Thiệu Minh Viễn đứng bên cạnh, sắc mặt cũng lập tức biến đổi.
Mẹ tôi nghe lỏm được lời bà Hàn Ngọc Mai, vội vàng túm lấy tay tôi:
“Không được đi. Nó điên đến mức đấy rồi, ai biết nó còn làm ra chuyện gì nữa.”
Bố tôi cũng trầm giọng:
“Muốn gặp cũng được, nhưng phải có cảnh sát ở đó.”
Tôi gật đầu: “Con sẽ không đi một mình.”
Bà Hàn Ngọc Mai ở đầu dây bên kia nghẹn ngào:
“Thư Nghiên, mẹ xin lỗi. Mẹ không nên làm phiền con nữa.”
Tôi đáp: “Con đi không phải vì mẹ. Là vì chuyện chị ta vừa nói, con muốn nghe cho rõ.”
Nửa tiếng sau, chúng tôi có mặt tại bệnh viện.
Lần này, bố mẹ tôi, luật sư và cả cảnh sát đều túc trực đông đủ.
Bên ngoài phòng bệnh của Thiệu Minh Châu có y tá đứng canh. Bên trong vọng ra tiếng khóc khản đặc của chị ta:
“Tôi muốn gặp Đường Thư Nghiên! Nó không đến, tôi nhất quyết không nói cái gì sất!”
Thiệu Minh Viễn đẩy cửa bước vào trước. Thiệu Minh Châu nằm trên giường, chân phải bị nẹp cứng, mặt mũi sưng vù bóng nhẫy.
Trong tay chị ta quả thật đang lăm lăm một chiếc kéo. Mũi kéo chĩa thẳng vào cổ tay mình. Bác sĩ và y tá đứng cách một đoạn, không dám manh động.
Nhìn thấy tôi, mắt chị ta sáng rực lên. Đó không phải là ánh sáng của sự hối lỗi, mà là sự độc ác liều lĩnh của kẻ vớ được chiếc cọc cuối cùng.
“Đường Thư Nghiên, cuối cùng mày cũng vác mặt tới.”
Tôi đứng lại ngay cửa, không bước vào sâu hơn:
“Chị muốn nói gì thì nói đi.”
Thiệu Minh Châu chằm chằm nhìn tôi, đột nhiên cười phá lên:
“Mày thật sự tưởng mày được gả vào nhà họ Thiệu là vì Minh Viễn yêu mày lắm chắc?”
Thiệu Minh Viễn sầm mặt quát:
“Chị!”
Thiệu Minh Châu rít lên the thé cắt ngang:
“Mày câm mồm! Bây giờ mày giả vờ thâm tình cái nỗi gì?”
“Năm đó nếu không phải bố mẹ nó nôn ra được 20 vạn tiền cọc nhà, mày tưởng mày cưới nó nhanh thế à?”
Tim tôi thắt lại. Câu nói này, không phải tôi chưa từng nghe qua. Chẳng qua trước đây khi nghe hàng xóm xì xào, tôi vẫn tự huyễn hoặc đó chỉ là lời đồn nhảm.
Bây giờ chính miệng Thiệu Minh Châu thốt ra, nó như một con dao cùn từ từ cứa nát vết thương cũ.
Tôi nói: “Nói tiếp đi.”
Thiệu Minh Châu liếm bờ môi khô khốc:
“20 vạn nhà mày đưa, căn bản không đập hết vào tiền nhà đâu.”
“Trong đó có 8 vạn… là do tao cuỗm đi rồi.”
Căn phòng bệnh đột ngột rơi vào im lặng tĩnh mịch.
Mặt mẹ tôi thoắt cái trắng bệch. Bố tôi xông lên một bước:
“Cô nói cái gì cơ?”
Thiệu Minh Châu như chiếm được thế thượng phong, cười càng đắc thắng:
“Tôi nói, số tiền mà hai người còng lưng tích cóp để mua nhà tân hôn cho con gái, đã bị tôi lấy đi trả nợ rồi.”
“Các người có khác nào tự tay dâng hiến con gái cho bọn tôi đâu?”
Gân xanh trên trán bố tôi nổi hằn lên. Luật sư khẽ nhắc ông đừng kích động.
Tôi quay sang nhìn Thiệu Minh Viễn:
“Anh có biết chuyện này không?”
Môi Thiệu Minh Viễn trắng bệch. Anh ta không trả lời ngay. Giây phút đó, tôi đã có đáp án.
Mẹ tôi run rẩy gào lên:
“Thiệu Minh Viễn, cậu nói đi!”
Bà Hàn Ngọc Mai đứng cạnh giường, cả người như bị sét đánh ngang tai:
“Minh Viễn, con biết chuyện này à?”
Thiệu Minh Viễn nhắm nghiền mắt:
“Sau này con mới biết. Lúc đó tiền được chuyển vào thẻ của con. Chị bảo chị mượn xoay vòng vốn tạm thời thôi. Con nghĩ cưới xong sẽ bù đắp lại nhanh thôi nên không nói với Thư Nghiên.”
Tôi bật cười thành tiếng:
“Bù được chưa?”
Giọng anh ta lí nhí hẳn đi:
“Chưa.”
Bố tôi giáng mạnh một đấm vào tường:
“Cả cái nhà các người hùa nhau lừa gạt con gái tôi!”
Thiệu Minh Viễn luống cuống thanh minh:
“Chú, cháu không hề cố ý lừa cô ấy.”
Mẹ tôi mắt đỏ sòng sọc nhìn anh ta:
“Thế gọi là gì? Cậu cầm tiền của nhà tôi đem đi đắp lỗ hổng cho chị cậu, giấu nhẹm con gái tôi suốt ba năm ròng. Nó mang thai bị chị cậu hại cho sảy thai, cậu còn bảo nó ‘bỏ qua đi’. Thiệu Minh Viễn, cậu còn mặt mũi nào đứng ở đây nữa hả?”
Thiệu Minh Viễn bị chửi đến mức không thể thốt lên lời.
Thiệu Minh Châu lại cười càng lớn hơn:
“Đường Thư Nghiên, mày không phải muốn kiện tao sao? Mày kiện đi! Mày mà kiện tao, tao sẽ cho tất cả mọi người biết, cái cuộc hôn nhân này của mày ngay từ đầu đã là đồ mua bằng tiền. Bố mẹ mày vác tiền đi bao trai, mà bản thân mày còn tự ảo tưởng đó là tình yêu đích thực.”
Tôi nhìn khuôn mặt vặn vẹo điên cuồng của chị ta. Chút hơi ấm cuối cùng sót lại trong lòng cũng vụt tắt.
“Thiệu Minh Châu. Chị tưởng như thế là dọa được tôi sao?”
Nụ cười của chị ta khựng lại.
Tôi nói tiếp: “Chị thừa nhận đã cuỗm tiền của bố mẹ tôi, đó là bằng chứng mới. Chị thừa nhận Thiệu Minh Viễn cố tình che giấu, đó cũng là bằng chứng mới. Từng lời chị thốt ra ngày hôm nay, bao nhiêu người trong phòng này đều nghe thấy hết rồi.”
Chiếc kéo trong tay Thiệu Minh Châu khẽ run lên. Cuối cùng chị ta cũng bắt đầu hoảng hốt:
“Mày ghi âm lại à?”
Tôi không trả lời. Cảnh sát bước tới, giọng nói vô cùng lạnh lùng:
“Yêu cầu cô bỏ kéo xuống. Hành vi hiện tại của cô không những không giúp cô thoát tội, mà chỉ làm tình hình thêm nghiêm trọng.”
Ánh mắt Thiệu Minh Châu rối loạn. Chị ta đột ngột ấn mũi kéo vào cổ tay mình:
“Các người đều ép tôi! Các người đều muốn tôi phải chết!”
Đúng lúc đó, tiếng khóc của Nữu Nữu từ ngoài cửa truyền vào. Trịnh Bảo Thành bế con bé đứng sững ở đó, sắc mặt tái mét:
“Cô mà muốn chết thật thì đừng có diễn trước mặt con trẻ.”
Thiệu Minh Châu ngẩng phắt lên:
“Anh đưa nó đến đây làm gì?”
Trịnh Bảo Thành gằn giọng: “Để cho nó nhìn rõ bộ mặt thật của mẹ nó là hạng người nào.”
Nữu Nữu khóc đến toàn thân run rẩy:
“Mẹ ơi, mẹ đừng hại mợ nữa được không mẹ…”
Máu trên mặt Thiệu Minh Châu từng chút từng chút rút cạn. Giữa lúc ai nấy đều đinh ninh chị ta sẽ buông kéo xuống, thì chị ta bỗng quay phắt sang nhìn bà Hàn Ngọc Mai:
“Mẹ, mẹ có cứu con không? Mẹ không cứu con, con sẽ kéo cả mẹ xuống nước đấy.”
Bà Hàn Ngọc Mai chết điếng người.
Thiệu Minh Châu nghiến răng, gằn từng chữ:
“Năm xưa vụ cuỗm 8 vạn tệ đó, sau này có phải mẹ cũng biết rồi không?”