Con Rồng Dưới Hồ Không Phải Rồng

Chương 22



Ánh sáng trong vắt và ánh trăng giao hòa, những ụ mộ dưới mương bãi tha ma đồng loạt phồng rộp lên.

Bọn xác chết tay nâng của hồi môn đồng loạt ngẩng đầu lên.

Những sợi chỉ đen khâu trước ngực chúng lần lượt đứt phăng.

Chỗ chỉ đứt ứa ra dòng nước đỏ rỉ rả.

Triệu Thanh Hà ấn tay xuống.

“Quỳ.”

Tất cả xác chết sập quỳ xuống cái rụp.

Hài đỏ, gương đồng, lược chải, kéo cắt, khăn trùm đầu đỏ, tất cả đều được chúng nâng lên cao quá đầu.

Tựa hồ như đang đưa tiễn cô dâu xuất giá.

Dạ dày tôi ớn lạnh, vội vàng nắm chặt dao rựa lùi về sau.

Nhưng Triệu Thanh Hà không hề nôn nóng.

Hắn từ từ bước xuống mương bãi tha ma, chân giẫm lên bùn mộ mà không hề lún xuống nửa phân.

“Hứa Hòe.”

Hắn réo gọi tên cũ của tôi.

Đầu óc tôi vang lên tiếng ong ong, mắt nước trong lòng bàn tay thình lình cuộn lên một vòng gợn sóng.

Lồng ngực như bị một cái móc câu móc trúng, cả người không tự chủ loạng choạng nhào về phía trước.

Tôi cắn chặt đầu lưỡi, mùi máu tươi lập tức lan tỏa.

“Tôi không phải cái tên này.”

Sắc mặt Triệu Thanh Hà hơi biến đổi.

Rồi sau đó hắn cười.

“Tên thiêu rụi rồi, xương cốt vẫn còn.”

“Mẹ cô là Lâm Thu Hòa, cha cô là Hứa Minh Sơn, cô từ bụng người chết bị mổ lôi ra.”

“Nước nhận ra cô.”

“Cô không nhận cũng vô dụng.”

Vừa dứt lời, cỗ xác chết quỳ ngay hàng đầu tiên bỗng dưng nâng chiếc hài đỏ lên.

Chiếc hài đỏ tự bay tới, rơi ngay sát chân tôi.

Mũi hài chĩa về phía tôi.

Bên trong ẩm ướt nhầy nhụa, đầy những sợi tóc máu đen ngòm.

Tôi vung dao chém đôi chiếc hài đỏ.

Từ trong hài lập tức phát ra tiếng thét thảm thiết của phụ nữ.

Mớ tóc máu đứt đoạn tựa lũ rắn sống bủa vây lấy mắt cá chân tôi.

Tôi quơ dao chém loạn xạ, nhưng lại có càng nhiều của hồi môn bay tới.

Gương đồng rọi thẳng vào mặt tôi.

Trong gương, tôi mặc áo cưới đỏ chót, đầu trùm khăn đỏ, cái bụng phình to ngất ngưởng.

Lược chải miết dọc da đầu tôi.

Mỗi lần chải, tóc tôi lại mọc thêm một đoạn rong rêu.

Kéo lượn ra sau lưng, “xoẹt” một tiếng cắt phăng vào cái bóng của tôi.

Cả người tôi bỗng nhiên nhẹ hẫng.

Cái bóng bị cắt toạc một lỗ thủng.

Từ lỗ thủng đó thò ra một bàn tay nhỏ xíu.

Bàn tay nhỏ nắm lấy mắt cá chân tôi, nũng nịu gọi.

“Mẹ.”

Da đầu tôi râm ran tê dại, trở tay dùng dao rựa chém thẳng vào cái bóng của chính mình.

Lưỡi dao bổ xuống, bàn tay nhỏ đứt lìa, dòng nước đen phụt tung tóe.

Ánh mắt Triệu Thanh Hà rốt cuộc cũng đanh lại.

“Con dao của cha cô, quả nhiên vẫn còn.”

Hắn vươn tay chộp lấy khoảng không.

Tấm khăn trùm đầu đỏ sũng nước thình lình trải rộng, như một mảnh da đỏ khổng lồ, chụp thẳng xuống đầu tôi.

Tôi ôm khư khư ngọc vảy định né tránh, nhưng chợt phát hiện lớp bùn mộ dưới chân bắt đầu sụp lún.

Từng cánh tay thối rữa từ dưới bùn thò lên, bấu chặt bắp chân tôi.

Chúng không lôi tôi xuống.

 

Chúng đang đi hài, đeo vòng, thắt đai hỷ cho tôi.

Tôi vùng vẫy kịch liệt.

Dao rựa chém đứt một bàn tay, lại mọc thêm hai bàn tay nữa.

Khăn trùm đầu đỏ đã hạ thấp tới đỉnh đầu.

Một khi bị trùm kín, có lẽ tôi sẽ thực sự bị cuộc hôn nhân ma quỷ này định đoạt.

Ngay khoảnh khắc ấy, tận cùng rãnh hào bãi tha ma vẳng đến một tiếng thở dài.

Tiếng thở dài ấy rất khẽ.

Thế nhưng mọi xác chết đều khựng lại trong chốc lát.

Dưới gốc hòe mục nát, từ trong cỗ quan tài đen xì, chiếc áo bông cũ kỹ kia tự động bay ra.

Ánh bông rách nát tả tơi, nhưng mang theo mùi thuốc lào quen thuộc.

Nó ập vào người tôi, như có ai đó ôm chầm lấy tôi từ phía sau.

Tấm khăn trùm đầu đỏ buông xuống, bị chiếc áo bông cũ chặn lại.

Áo bông tức khắc tỏa khói trắng mù mịt.

Bên tai tôi vang vọng giọng nói nhòe nhoẹt của cha tôi.

“Đi.”

“Ra bến đò.”

Mắt tôi cay xè, nhưng không dám bật khóc.

Tôi nắm chặt chìa khóa đồng và dao rựa cũ, gồng mình ấn chặt ngọc vảy trong lòng bàn tay xuống đất.

Ánh sáng trong vắt chiếu rọi lớp bùn mộ.

Lũ bàn tay đang bám riết lấy tôi như bị phỏng rát, hét toáng lên rồi thụt lùi lại.

Tôi mượn cơ hội xoay người lăn sang mép hào bên kia, men theo sườn dốc bò lên trên.

Triệu Thanh Hà không đuổi theo.

Hắn đứng dưới rãnh hào bãi tha ma, trân trân nhìn chiếc áo bông cũ từ từ cháy thành tro dưới tấm khăn trùm đầu đỏ.

Khuôn mặt hắn bị ánh trăng ban ngày rọi sáng trắng bệch như tờ giấy vàng mã.

“Cô sẽ phải ra bến đò cũ thôi.”

“Con dao và chiếc chìa khóa mà nhà họ Hứa để lại, đều phải sử dụng ở đó.”

“Cô không đi, tôi sẽ đẩy người sống trên núi, từng người từng người một xuống cổng nước.”

Tôi khựng người lại.

Hắn nở nụ cười giơ tay ra.

Trong khu rừng phía trên bãi tha ma, vẳng đến tiếng khóc lóc của trẻ thơ.

Tôi ngẩng đầu nhìn, thấy vài người dân làng lẩn trốn trong núi bị người giấy áp giải ra ngoài.

Có người tôi biết mặt.

Cũng có người tôi không quen.

Mắt bọn họ đều bị bịt bằng vải đỏ, miệng bị nhét đầy rong rêu.

Đi đầu tiên là cô con gái nhỏ của ông chủ quán cơm trên thị trấn.

Cô bé mới tám chín tuổi, ngày trước tôi đi giao lâm sản cho quán, cô bé vẫn lén lút dúi cho tôi vài viên kẹo.

Bây giờ cô bé đang bị người giấy xách cổ áo sau gáy, hai chân lơ lửng trên không, khóc lóc toàn thân run rẩy.

Triệu Thanh Hà chậm rãi buông lời: “Bến đò cũ.”

“Trước lúc trời tối.”

“Cô không đến, những kẻ này sẽ xuống nước thay cô.”

Bàn tay nắm dao của tôi hằn rõ gân xanh.

Triệu Thanh Hà cực kỳ hài lòng với biểu cảm của tôi.

“Đừng hòng trốn thoát.”

“Mắt nước đang trong tay cô.”

“Cô chạy đến đâu, cổng nước sẽ mở ra đến đó.”

Hắn nói xong, lũ người giấy sau lưng đồng loạt cúi gập đầu.

Tiếng kèn xô-na lại một lần nữa réo rắt vang lên.

Triệu Thanh Hà xoay lưng tiến vào làn sương mù nghĩa địa.

Đám người bị tóm gọn cũng bị lôi kéo khuất dạng vào trong rừng.

Trong mương bãi tha ma chỉ còn lại la liệt của hồi môn và đống tro tàn thiêu rụi từ chiếc áo bông cũ.

Tôi đứng ngây ra đó, mắt nước trong lòng bàn tay vẫn đang lan tỏa từng vòng gợn sóng.

Viên ngọc vảy áp chặt vào da thịt, ấm áp như một trái tim không thuộc về tôi.

Tôi biết Triệu Thanh Hà nói đúng.

Bến đò cũ là cái bẫy giăng sẵn.

Chương trước Chương tiếp
Loading...