Đêm Mưa Và Mảnh Giấy Bí Ẩn

Chương 6



Ông ta cuối cùng cũng mất bình tĩnh.

Tôi thở ra thật khẽ.

Thắng rồi.

Ít nhất ở ván này, tôi thắng được nửa bước.

Thiệu Chấn Hải nghiến răng, nhìn sang tài xế Cao.

“Thả cô ta.”

Tài xế Cao cau mày.

“Thiệu tổng…”

“Tôi nói thả!”

Hai người đang giữ Khương San buông tay.

Khương San lảo đảo chạy về phía tôi.

Tôi lập tức kéo cô ấy ra sau lưng.

Tay cô ấy lạnh buốt, run không ngừng.

Tôi thấp giọng hỏi:

“Đi được không?”

Cô ấy gật đầu rất nhanh.

Tôi nhìn về phía lối lên.

Nhưng Thiệu Chấn Hải đã đứng chắn ở giữa.

“Người, tôi đã thả.”

Ông ta nói.

“Bây giờ đến lượt cô.”

Tôi cúi xuống, nhặt USB lên.

“Được.”

Tôi bước về phía ông ta.

Mỗi bước đi, tiếng nước dưới chân lại vang lên lạch tạch.

Tôi nhìn gương mặt Thiệu Chấn Hải ngày càng gần.

Trong lòng đếm thầm.

Ba.

Hai.

Một.

Ngay khi khoảng cách giữa chúng tôi chỉ còn chưa đến một mét, phía trên lối xuống tầng hầm đột nhiên vang lên tiếng còi chói tai.

Không phải một chiếc.

Mà là rất nhiều chiếc.

Sắc mặt Thiệu Chấn Hải lập tức biến đổi.

Tài xế Cao quay phắt đầu.

Miêu Tuệ hét lên:

“Ai báo c/ả/nh s/á/t?”

Tôi mỉm cười.

“Không phải tôi.”

Tôi quay đầu nhìn về phía đám nhân viên.

“Là tất cả mọi người.”

04

Từ lúc bước vào tầng hầm, tôi đã không hề đặt hy vọng vào một mình điện thoại của mình.

Vì tôi biết, chỉ cần tôi bị kiểm tra, mọi thứ trên người đều có thể bị cướp đi.

Cho nên khi tôi còn ở trong xe, ngoài gửi định vị cho Nguyễn Triết, tôi còn gửi tấm ảnh bàn tay của bác Mã vào nhóm chat công ty bằng tài khoản phụ.

Tôi chỉ gửi một câu:

“Người trong ảnh có phải bác Mã không?”

Tin nhắn đó chắc chắn đã bị Miêu Tuệ phát hiện rất nhanh.

Nhưng đủ rồi.

Chỉ cần một giây xuất hiện, sẽ có người nhìn thấy.

Trong công ty này, không phải ai cũng ngu.

Không phải ai cũng sợ đến mức mất hết lương tri.

Quả nhiên, người báo c/ả/nh s/á/t không chỉ có Nguyễn Triết.

Còn có anh Lưu.

Còn có cô bé thực tập sinh phòng thiết kế.

Còn có một nhân viên vừa bị thu điện thoại nhưng đã kịp dùng đồng hồ thông minh gửi tin nhắn cầu cứu cho bạn trai.

Sự sợ hãi khi bị nhốt có thể khiến người ta im lặng.

Nhưng khi biết phía sau tấm vải đen có thể là một m/ạ/ng người, im lặng ấy sẽ bị xé rách.

Còi xe càng lúc càng gần.

Thiệu Chấn Hải nhìn tôi, ánh mắt gần như muốn xé nát tôi.

“Nguyễn Nam Tự.”

Ông ta gằn từng chữ.

“Cô lừa tôi.”

Tôi nhìn lại ông ta.

“Không bằng một phần vạn ông lừa mọi người.”

Ông ta đột nhiên nhào tới giật USB trong tay tôi.

Tôi đã đoán được.

Ngay khi ông ta động, tôi lập tức ném mạnh USB về phía anh Lưu.

“Bắt lấy!”

Anh Lưu phản ứng rất nhanh, đưa tay chụp được.

Tài xế Cao muốn lao tới cướp, nhưng đám nhân viên phía trước bỗng đồng loạt chắn lại.

Một người thì sợ.

Mười người thì khác.

Mấy chục người bị ép đến đường cùng thì càng khác.

Anh Lưu giơ USB lên cao, hét lớn:

“Ai dám động vào tôi, tôi ném thẳng vào rãnh thoát nước!”

Tài xế Cao cứng lại.

Thiệu Chấn Hải tức đến mức mặt xanh mét.

Đúng lúc ấy, lực lượng c/ả/nh s/á/t và cứu hộ tràn xuống tầng hầm.

“Không ai được động!”

“Đứng yên!”

“Giơ tay lên!”

Tiếng quát vang khắp B2.

Mọi thứ diễn ra trong vài giây.

Tài xế Cao còn định lùi về phía sau tấm vải đen, nhưng đã bị hai người khống chế ngay tại chỗ.

Miêu Tuệ sợ đến mức chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống nền xi măng.

Thiệu Chấn Hải vẫn đứng im.

Ông ta chỉnh lại cổ áo, cố giữ vẻ bình tĩnh cuối cùng.

“Đồng chí, đây là hiểu lầm. Tôi là người phụ trách công ty này, hôm nay chỉ đang xử lý sự cố nội bộ.”

Một nhân viên c/ả/nh s/á/t lạnh giọng hỏi:

“Sự cố nội bộ mà cần thu điện thoại, chặn thang máy, giữ người ở tầng hầm?”

Thiệu Chấn Hải nghẹn lại.

Lúc này, đội cứu hộ đã kéo tấm vải đen ra.

Cả tầng hầm lập tức vang lên tiếng hít khí lạnh.

Bác Mã nằm trên xe đẩy, người phủ áo bảo vệ.

Mặt bác trắng bệch, trên trán có vết thương đã được băng qua loa bằng khăn.

May mà lồng ngực bác vẫn còn phập phồng rất yếu.

Tôi gần như không đứng vững.

Khương San lập tức đỡ lấy tôi.

“Nam Tự, bác ấy còn sống.”

Còn sống.

Ba chữ này khiến nước mắt tôi suýt rơi xuống.

Đội cứu hộ nhanh chóng đưa bác Mã lên cáng.

Khi cáng đi ngang qua tôi, bác Mã bỗng mở mắt rất nhẹ.

Đôi mắt mờ đục ấy khó khăn nhìn về phía tôi.

Môi bác khẽ động.

Tôi vội cúi xuống.

Bác nói rất nhỏ.

“Phòng… bơm… tường sau… camera…”

Chỉ mấy chữ đứt quãng.

Nhưng tôi nghe rõ.

Tôi lập tức quay sang nhân viên c/ả/nh s/á/t bên cạnh.

“Bác ấy nói phòng bơm, tường sau, camera.”

Thiệu Chấn Hải vốn còn đang cố biện minh, sắc mặt lập tức trắng bệch.

Lần này, không chỉ tôi nhìn thấy.

Tất cả mọi người đều nhìn thấy.

Một nhân viên c/ả/nh s/á/t lập tức ra lệnh:

“Kiểm tra phòng bơm.”

Thiệu Chấn Hải đột nhiên bước lên.

“Không được!”

Hai chữ này vừa ra khỏi miệng, cả tầng hầm lại yên tĩnh.

Ông ta cũng nhận ra mình đã lỡ lời.

Nhưng đã muộn.

Nhân viên c/ả/nh s/á/t nhìn ông ta.

Chương trước Chương tiếp
Loading...