Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đòi Tiền Của Tôi? Nằm Mơ!
Chương 6
Đầu dây bên kia lại im lặng.
“Nếu anh xót em trai anh, thì đi mà dỗ dành cậu ta.” Tôi cúp máy, tiếp tục leo lên.
Lúc về đến nhà, An An đã được đón về từ lớp trông trẻ — tôi đã gọi điện nhờ dì Vương hàng xóm đón giúp từ trước.
An An đang ngồi trên ghế sofa, ôm thỏ bông, đôi mắt đỏ hoe.
“Mẹ ơi, lúc nãy dưới nhà ồn ào quá.”
Tôi ngồi xổm xuống, nắm lấy bàn tay con bé: “Có người cãi nhau, làm con sợ à?”
“Dạ.” An An gật đầu, “Bà Vương bảo là chú út.”
“Là chú ấy.” Tôi không lừa con, “Chú út uống say, chửi bới ầm ĩ dưới lầu, mẹ báo cảnh sát, các chú cảnh sát đã đưa chú ấy đi rồi.”
“Sao chú út lại chửi bậy ạ?”
“Vì chú ấy đang buồn.”
“Buồn là được chửi bậy hả mẹ?” An An nghiêng đầu hỏi.
Tôi suy nghĩ một chút: “Không được. Có rất nhiều cách để giải tỏa nỗi buồn, chửi bới là cách ngốc nghếch nhất.”
An An “ồ” một tiếng, rồi cúi đầu mân mê tai con thỏ.
Tôi ngồi bên cạnh, ôm con vào lòng.
“An An, sau này con lớn lên, lúc nào buồn, đừng chửi bới, cũng đừng uống rượu đập đồ ngoài đường. Con cứ đến tìm mẹ, mẹ sẽ ở bên con.”
An An dựa đầu vào vai tôi, thì thào: “Thế lúc mẹ buồn thì sao ạ?”
Tôi sững lại, rồi bật cười.
“Lúc mẹ buồn, mẹ sẽ ngắm con.”
An An ngẩng đầu lên, toe toét cười, để lộ cả hàm răng sún.
Trời bên ngoài đã sẩm tối, loa phát thanh của ngôi trường đối diện vang lên, phát bài “Hãy cùng nhau chèo thuyền”.
Tôi ngân nga theo hai câu, An An cũng hắng giọng hát theo, sai nhịp sai tông nhưng nghe rất êm tai.
Chín giờ tối, chị cả Trần Phương tạo một nhóm chat, đặt tên là “Một nhà”.
Trong nhóm có mẹ chồng, Trần Kiến Quốc, Trần Hạo, hai bà chị chồng và tôi.
Tôi liếc nhìn qua hai dòng tin nhắn, không lên tiếng.
Mẹ chồng gửi một đoạn tin nhắn thoại rất dài, tôi mở nghe, đại ý là: “Lệ Quyên à, mẹ biết con tủi thân, nhưng dẫu sao Trần Hạo cũng là em chồng con, con không thể cạn tàu ráo máng như vậy. Bây giờ vợ nó bỏ đi rồi, công việc cũng không có (mà thực ra vốn dĩ làm gì có), con có thể giúp đỡ nó chút không?”
Trần Phương gõ tiếp chữ: “Lệ Quyên, hay là em cho nó mượn chút tiền để nó tìm việc làm trước đi?”
Trần Trân cũng hùa vào: “Đúng đó Lệ Quyên, em cứ coi như làm phước đi.”
Tôi nhắn một dòng chữ: “Mượn? Hai vạn mượn lần trước còn chưa trả đâu.”
Trần Hạo gửi một biểu tượng mặt khóc.
Mẹ chồng lại gửi tin nhắn thoại: “Hai vạn đó mẹ sẽ trả thay nó, con cứ cho nó mượn năm vạn để tiêu tạm đã.”
Tôi đáp: “Mẹ, mẹ lấy gì trả? Tiền lương hưu à?”
Mẹ chồng im lặng.
Trần Kiến Quốc đột nhiên ngoi lên trong nhóm, gửi một đoạn văn bản: “Lệ Quyên, em đừng ăn nói như vậy được không? Mẹ già rồi, em không thể nhường mẹ một chút sao?”
Tôi nhìn dòng chữ này, bật cười.
Nhường.
Lại là nhường.
Nhường nhịn suốt tám năm rồi, nhường đến mức đường lui của tôi suýt bị bọn họ chiếm sạch.
Tôi gõ chữ: “Trần Kiến Quốc, anh bắt em nhường mẹ anh, em nhường rồi. Anh bắt em nhường em trai anh, em cũng nhường rồi. Bây giờ anh lại bắt em đem tiền của mình đi cho em trai anh mượn, thì em không nhường nữa. Nếu anh thấy không hài lòng, anh trả thay cho cậu ta đi.”
Trần Kiến Quốc không nhắn lại nữa.
Trần Phương gửi dấu “…” rồi thu hồi lại.
Nhóm chat im lìm.
Mười phút sau, Trần Kiến Quốc nhắn tin riêng cho tôi: “Hôm nay em nói năng quá đáng lắm.”
Tôi nhắn lại: “Câu nào?”
“Em bảo Trần Hạo không xứng với Tiểu Phương.”
“Em nói sự thật mà.”
“Sự thật thì cũng không thể nói như vậy!”
“Trần Kiến Quốc, em trai anh ba mươi tuổi rồi, anh còn bắt em phải dỗ dành cậu ta à? Mẹ anh dỗ cậu ta ba mươi năm, em không có cái nghĩa vụ đó.”
Anh ta lại im lặng.
Năm phút sau, anh ta gửi đến một tin nhắn: “Anh nghĩ chúng ta cần nói chuyện nghiêm túc.”
Tôi nhìn sang An An đang ngồi vẽ tranh bên cạnh, đáp lại một chữ: “Được.”
“Khi nào?”
“Ngày mai. Anh đến khu phía Bắc, chúng ta nói chuyện trực tiếp.”
“Được.”
Tôi bỏ điện thoại xuống, giúp An An dọn đồ vẽ.
“Mẹ ơi, ngày mai ba sẽ đến ạ?”
“Ừ.”
“Ba đến đón tụi mình về à?”
“Không phải.” Tôi xoa đầu con bé, “Ba đến để bàn bạc công chuyện với mẹ.”
“Chuyện gì thế ạ?”
“Chuyện của người lớn.”
An An gật gù như hiểu nhưng lại đột nhiên hỏi: “Mẹ ơi, mẹ với ba sẽ ly hôn ạ?”
Tay tôi khựng lại.
Đứa trẻ bảy tuổi mà hỏi câu này, chứng tỏ nó đã hiểu hết mọi chuyện.
“An An,” Tôi ôm lấy tay con bé, “Con có muốn ba mẹ ly hôn không?”
An An suy nghĩ rất lâu, lâu đến mức chiếc đồng hồ trên tường đã nhích qua hai phút.
“Con không biết.” Con bé nói, “Nhưng con không muốn thấy mẹ buồn.”
Mũi tôi cay xè, ôm chầm lấy con.
“Mẹ không buồn.”
“Thật ạ?”
“Thật mà.”
Tôi bế bổng con lên, xoay một vòng, con bé cười khanh khách.
“Con xem, chẳng phải mẹ đang cười sao?”
An An gật đầu, đưa bàn tay nhỏ vuốt má tôi.
“Mẹ ơi, mắt mẹ hơi đỏ.”
“Đó là vì mẹ cười vui quá.”
Tối đó con bé cứ trằn trọc trên giường, gần mười một giờ mới ngủ thiếp đi.
Tôi ngồi ngoài ban công, sân trường Tiểu học Thực nghiệm phía đối diện đã tắt đèn, tối đen như mực.
Điện thoại sáng lên, là tin nhắn của Trần Kiến Quốc: “Ngày mai mấy giờ?”
Tôi nhắn lại: “Mười giờ sáng.”
“Đến nhà nói chuyện à?”
“Đến nhà đi.”
“Nhà nào?”
Tôi nhìn chằm chằm vào hai chữ này mất vài giây.
“Đường Hoa Viên phía Bắc.”
Gửi xong tin nhắn này, tôi chuyển điện thoại sang chế độ im lặng, nằm xuống cạnh An An.
Con bé trở mình, vắt bàn tay nhỏ lên tay tôi, nói mớ: “Mẹ ơi… Đừng sợ…”
Tôi nhắm mắt lại.
Không sợ.
Chẳng có gì phải sợ nữa.
Chương 8: Cú quỳ gối của chồng và bài toán chọn bên
Chín giờ năm mươi sáng hôm sau, chuông cửa reo.
Tôi nhìn qua mắt mèo — Trần Kiến Quốc đang đứng ở cửa, mặc chiếc áo sơ mi màu xanh nhạt, tóc chải gọn gàng, tay xách một túi hoa quả.
Chiếc sơ mi này là năm ngoái tôi mua cho anh ta, anh ta chê “trẻ trâu quá, không hợp với anh”, thế là nó cứ treo mãi trong tủ quần áo. Hôm nay lại lôi ra mặc.
Tôi mở cửa ra.
“Anh đến rồi.”
“Ừ.” Anh ta đứng khựng ở cửa, không vào ngay, ánh mắt lướt qua tôi nhìn một vòng quanh nhà.
Căn hộ 41 mét vuông, đặt vừa vặn một chiếc ghế sofa giường, một chiếc bàn trà, một chiếc bàn ăn gấp gọn, góc tường xếp đầy đồ chơi và truyện tranh của An An. Giá phơi đồ ngoài ban công treo quần áo của hai mẹ con, chiếc
váy hồng của An An đang bay bay trong gió.
“Vào đi.” Tôi quay bước vào trong.
Anh ta bước theo sau, đặt túi hoa quả lên bàn trà, ngồi mép ghế sofa giường, hai tay đặt trên đầu gối, nom như một người khách lạ đến chơi nhà.
An An đang vẽ tranh ngoài ban công, quay đầu lại gọi một tiếng “ba” rồi lại tiếp tục vẽ.
“An An, ra rót cho ba cốc nước đi.” Tôi bảo.
An An chạy vào, lấy một chiếc ly giấy, kiễng chân hứng nửa ly nước từ bình lọc rồi đưa cho Trần Kiến Quốc.
“Ba, uống nước đi ạ.”
“Cảm ơn An An.” Trần Kiến Quốc đón lấy ly nước, xoa đầu con bé, “An An ngoan, con ra chơi đi.”
An An chạy ra ban công tiếp tục vẽ.
Trong phòng im lặng một hồi.
Tôi lên tiếng trước: “Nói đi, anh muốn bàn chuyện gì?”