Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Đòi Tiền Của Tôi? Nằm Mơ!
Chương 9
Tôi không đáp lời.
Câu hỏi này, có lẽ chỉ có mẹ chồng mới tự trả lời được.
An An ngước lên nhìn tôi: “Mẹ ơi, chú út lại ăn trộm tiền à?”
“Ừ.”
“Bà nội không giận ạ?”
“Bà nội tức chết đi được ấy chứ.”
“Vậy sau này bà nội còn thương chú út không?”
Tôi ngẫm nghĩ: “Sẽ có. Tình yêu của một số người, là không cần lý lẽ.”
An An không hiểu, lại quay sang xem tivi.
Tôi lấy điện thoại ra, nhắn cho Trần Kiến Quốc một tin: “Em trai anh lấy trộm 2.000 NDT của mẹ rồi kìa.”
Anh ta phản hồi ngay lập tức: “Cái gì?”
“2.000 NDT em đưa cho mẹ, bảo nó mang đi nộp viện phí tạm ứng, nó cầm bỏ trốn luôn rồi.”
“Đồ khốn nạn!”
Đây là lần đầu tiên tôi thấy Trần Kiến Quốc chửi em trai mình.
Anh ta lại nhắn thêm: “Ngày mai anh sẽ đi tìm nó!”
Tôi không trả lời.
Mười rưỡi tối, An An đi ngủ.
Tôi ngồi ngoài ban công hóng gió, điện thoại lại sáng đèn — là Trần Hạo nhắn tin đến.
“Chị dâu, cho em mượn 2.000 NDT tiêu tạm, mấy bữa nữa em trả chị.”
Tôi nhìn dòng chữ này, gõ đúng hai chữ: “Cút đi.”
Sau đó chặn liên lạc của cậu ta luôn.
Gió đêm mơn man, mang theo mùi khói từ những quán thịt nướng dưới lầu.
Ánh đèn của từng nhà dần tắt, sân trường đối diện tĩnh lặng, bóng đèn đường hắt ánh sáng nhợt nhạt xuống đường chạy.
Tôi nhớ lại lời bà cụ giường bên trong bệnh viện hôm nay — “Bà thông gia có phúc quá.”
Có phúc.
Có phúc đến mức ép đứa con dâu thật lòng đối xử tốt với mình phải bỏ đi, còn đứa con trai út hút máu mình thì coi như báu vật.
Có phúc đến mức nằm trên giường bệnh, xung quanh vây quanh một đám người, nhưng chẳng có nổi một người chịu chăm sóc mình.
Có phúc đến mức tiền tạm ứng viện phí cũng không có mà đóng, 2.000 NDT duy nhất có được lại bị chính đứa con đẻ cướp đi mất.
Cái phúc đó, ai thích thì xin mời.
Tôi tắt đèn ban công, nằm xuống bên cạnh An An. Con bé trở mình, quàng tay qua eo tôi.
Bên ngoài cửa sổ có tiếng ve sầu, cứ kêu từng hồi từng hồi, chẳng biết đang réo gọi điều gì.
Có lẽ là gọi mùa hè qua đi, gọi mùa thu mau tới.
Chương 10: Chồng cũ “quỳ gối”
Bốn giờ năm mươi chiều thứ Hai, tôi đứng đợi An An tan học ở cổng trường Tiểu học Thực nghiệm.
Ánh nắng chiều tà rọi xuống mặt sân bê tông trước cổng trường nóng hầm hập, các phụ huynh túm năm tụm ba trò chuyện. Tôi đứng dưới một gốc cây ngô đồng cong queo, lướt điện thoại xem tin nhắn công việc.
“Trần Lệ Quyên.”
Có tiếng gọi tôi.
Tôi ngẩng lên, thấy Trần Kiến Quốc đứng cách đó ba bước chân.
Anh ta mặc một chiếc sơ mi trắng nhàu nhĩ — không phải chiếc tôi mua cho, mà là một chiếc cũ hơn, cổ áo sờn rách cả. Tóc tai không chải, râu ria lởm chởm, dưới mắt hằn rõ hai quầng thâm đen sì, nhìn y như người thức trắng mấy đêm liền.
“Anh đến đây làm gì?”
“Anh đến thăm An An.” Giọng anh ta khàn đặc, “Tiện thể… muốn nói chuyện với em.”
“Hôm nay thứ Hai, giờ làm việc, anh xin nghỉ à?”
“Ừ.”
Tôi không nói thêm gì nữa, quay mặt ra phía cổng trường.
Chuông tan học reo lên, tụi nhỏ xếp hàng đi ra, đội ngũ lớp một ba đi ngay hàng đầu.
An An đeo balo màu hồng chạy vụt ra, liếc mắt một cái là nhận ra ngay Trần Kiến Quốc.
“Ba!” Con bé khựng lại một giây, rồi chạy nhào tới, “Sao ba lại đến đây?”
Trần Kiến Quốc ngồi thụp xuống, ôm chầm lấy An An, ôm rất lâu.
An An bị ba siết chặt, hơi khó chịu, ngọ nguậy người: “Ba ơi, ba siết chặt quá.”
Trần Kiến Quốc buông lỏng tay, khóe mắt đỏ hoe: “An An, ba nhớ con.”
An An nghiêng đầu nhìn anh ta: “Ba khóc hả ba?”
“Không có, mắt ba bị cát bay vào thôi.”
An An ngoái nhìn tôi: “Mẹ ơi, ba bảo bị cát bay vào mắt.”
Tôi mỉm cười: “Ừ, hôm nay gió to.”
Cổng trường dần đông đúc, người đón con, người phát tờ rơi, người bán kẹo hồ lô, ồn ào náo nhiệt.
“Lệ Quyên,” Trần Kiến Quốc đứng thẳng dậy, nhìn tôi, “Anh muốn nói chuyện với em.”
“Chuyện gì?”
“Chuyện của hai đứa mình.”
“An An đang ở đây.”
“Để An An sang bên kia chơi một lát.” Anh ta chỉ tay về phía bồn hoa trước cổng trường, “Bên kia có ghế, để con ngồi đó đợi.”
Tôi cúi nhìn An An: “An An, con sang bên kia ngồi đợi mẹ một lát được không? Mẹ nói với ba vài câu.”
An An nhìn tôi, lại nhìn Trần Kiến Quốc, gật đầu, ôm balo đi đến bồn hoa ngồi xuống.
Trần Kiến Quốc hít một hơi thật sâu, đột nhiên —
Anh ta quỳ phịch xuống.
Ngay tại cổng trường Tiểu học Thực nghiệm, lúc năm giờ chiều, ngay giờ cao điểm đón con.
Xung quanh chớp mắt im phăng phắc, rồi “ồ” lên như ong vỡ tổ.
“Ôi trời, chuyện gì thế này?”
“Vợ chồng cãi nhau à?”
“Đàn ông quỳ gối xin đàn bà, hiếm thấy nha…”
“Mau quay lại, quay lại, up Tiktok!”
Tôi đứng chôn chân tại chỗ, nhìn anh ta quỳ gối trên nền bê tông nóng rẫy.
Đầu gối đập mạnh xuống đất, phát ra một tiếng “bịch” khô khốc.
Tôi nghe thấy giọng nói của chính mình, bình tĩnh đến lạ lùng: “Trần Kiến Quốc, anh đứng lên đi.”
“Anh không đứng.” Anh ta ngước cổ lên nhìn tôi, nước mắt giàn giụa, “Lệ Quyên, anh cầu xin em, về nhà đi.”
Đám đông xung quanh xôn xao hơn hẳn, có người giơ điện thoại quay phim, có người thì thầm to nhỏ.
An An đứng phắt dậy từ chỗ bồn hoa, mặt tái mét, muốn chạy ào lại, nhưng tôi lắc đầu với con bé.
“Trần Kiến Quốc,” Tôi lặp lại, “Anh đứng lên đi.”
“Lệ Quyên, anh biết anh sai rồi, anh không nên câm như hến trong buổi họp chia tiền đó, anh không nên răm rắp nghe lời mẹ anh, anh không nên để em phải chịu uất ức—” Anh ta quỳ gối dưới đất, nước mắt nước mũi tèm lem, “Em cho anh một cơ hội, anh sửa, anh nhất định sẽ sửa, anh thề cắt đứt quan hệ với gia đình cũng được—”
Xung quanh có người cất tiếng: “Chị gái ơi, chồng chị quỳ gối xin lỗi rồi kìa, chị tha thứ cho anh ấy đi!”
Lại có người chen vào: “Đúng rồi đó, dưới gối nam nhi có vàng, quỳ xuống được cũng đâu phải dễ!”
Tôi liếc nhìn đám người đó một cái, chẳng buồn đáp lời.
“Trần Kiến Quốc, em hỏi anh một câu.”
“Em cứ hỏi.”
“Anh quỳ ở đây, là do anh tự muốn quỳ, hay là do mẹ anh xúi anh quỳ?”
Biểu cảm của anh ta sượng lại một giây.
Chỉ một giây đó, là đủ rồi.
“Mẹ anh… Mẹ anh xúi anh đến cầu xin em, bảo phụ nữ hay mủi lòng, hễ quỳ xuống là sẽ hồi tâm chuyển ý…”
Đám đông xung quanh lại nổ tung.
“Hóa ra là mẹ chồng xúi quỳ à?”
“Bà mẹ chồng này xen vào sâu quá nhỉ…”
“Làm một hồi hóa ra là diễn kịch.”
Tôi nhìn Trần Kiến Quốc, bật cười.
Không phải cười vui, mà là kiểu cười — “Quả nhiên là thế”.
“Trần Kiến Quốc, đến chuyện quỳ gối mà anh cũng phải do mẹ anh chỉ đạo, thế anh tự quyết định được chuyện gì chưa?”
“Anh—”
“Anh nói anh sẽ cắt đứt quan hệ với gia đình, anh nói anh sửa đổi, anh nói anh không để mẹ anh ức hiếp em nữa—” Tôi rành rọt từng chữ, “Anh lấy cái gì mà sửa đổi? Anh lấy cái gì mà cắt đứt? Đến cả chuyện quỳ gối anh cũng
phải chờ mẹ anh phê chuẩn, thì anh cắt đứt kiểu gì?”
Nước mắt anh ta rơi càng dữ dội: “Lệ Quyên, anh thực sự yêu em, thực sự yêu An An—”
“Yêu?” Tôi ngồi xổm xuống ngang tầm mắt anh ta, “Tình yêu không phải là thứ quỳ xuống là có được. Tình yêu là khi con gái anh sốt, anh luôn ở bên cạnh con bé, chứ không phải mẹ anh xúi ‘không cần quan tâm’ là anh lăn ra ngủ. Tình yêu là khi vợ anh đi làm cả ngày mệt mỏi về nhà, anh đấm lưng cho cô ấy, chứ không phải mẹ anh bảo ‘đó là chuyện hiển nhiên’ rồi anh vắt chân lên ghế xem tivi.”
“Tám năm, Trần Kiến Quốc, anh cho em được cái gì? Anh cho em một thân xác rã rời, một bụng đầy uất ức, và một đám bà con họ hàng phiền phức.”
“Anh hỏi em có từng yêu anh không, em nói là từng. Nhưng tình yêu không phải là một cái hố không đáy, lấp một lần, hai lần, ba lần, rồi bốn lần, năm lần, sáu lần, lấp hoài rồi cũng sẽ đầy.”
“Tình yêu của anh, đến năm thứ tám, đã cạn sạch rồi.”
Anh ta quỳ dưới đất, toàn thân run rẩy.
An An cuối cùng cũng không nhịn được, chạy đến níu tay Trần Kiến Quốc: “Ba, ba đừng khóc nữa, ba đứng lên đi, đất nóng lắm.”
Trần Kiến Quốc ngước đầu lên, nhìn con gái, khóc càng thảm thiết hơn.
An An ngoái nhìn tôi: “Mẹ ơi, đầu gối ba sẽ đau lắm.”
Tôi nhìn vào mắt An An, một đứa trẻ bảy tuổi, trong ánh mắt ấy tràn ngập sự xót xa.
“An An, con nói cho ba biết — con muốn ba làm thế nào?”
An An suy nghĩ một chút, rồi nhìn Trần Kiến Quốc nghiêm túc: “Ba, nếu ba thực sự muốn sống với hai mẹ con, ba đừng nghe lời bà nội nữa. Lần nào bà nội cũng bắt ba làm cái này cái kia, ba đều không vui.”
Trần Kiến Quốc sững sờ.
Một đứa trẻ bảy tuổi, lại nói ra được những lời mà một người đàn ông bốn mươi tuổi cũng chẳng dám thốt lên.
“Ba,” An An nói tiếp, “Ba đừng quỳ nữa, ba đứng lên đi. Mẹ từng bảo, con người nói chuyện không cần phải quỳ.”
Đám đông xung quanh vỗ tay tán thưởng.
Một bà lão gạt nước mắt cảm thán: “Cô bé này hiểu chuyện quá.”
Trần Kiến Quốc từ từ đứng lên, hai đầu gối dính đầy bụi bẩn và những vết hằn đỏ ửng.
Anh ta đứng thẳng dậy, nhìn tôi, đôi môi mấp máy, định nói gì đó nhưng không thốt nên lời.
“Lệ Quyên, anh…”
“Đừng nói nữa.” Tôi dắt tay An An, “Hôm nay anh đến thăm An An, em rất cảm ơn. Nhưng bảo em quay về, thì không thể nào.”
“Tại sao?”
“Bởi vì anh cần một người vợ, chứ không phải một con ngốc để cả nhà anh xúm vào bắt nạt. Mà em bây giờ, không muốn làm kẻ ngốc nữa.”
Tôi quay người định bỏ đi, anh ta gọi vói theo: “Lệ Quyên, em cho anh một cơ hội nữa đi, một lần cuối thôi!”
Tôi không ngoảnh lại.
An An ngoái lại nhìn anh ta một cái, lí nhí: “Ba, ba đừng khóc, cuối tuần con qua thăm ba.”
Tôi dắt An An rời đi.
Phía sau vang lên tiếng khóc của Trần Kiến Quốc, xen lẫn tiếng bàn tán của những người vây quanh.
“Đàn ông gì mà hèn quá…”
“Mẹ bảo quỳ là quỳ?”
“Đàn ông bây giờ chán thật…”
Bàn tay nhỏ xíu của An An siết chặt tay tôi, đi được hai trăm mét, con bé mới lên tiếng: “Mẹ ơi, mẹ có giận không?”
“Không.”
“Thế sao mẹ không tha thứ cho ba?”
Tôi dừng bước, ngồi thụp xuống nhìn An An.
“An An, con có biết ‘tha thứ’ nghĩa là gì không?”
“Con biết, là không giận nữa.”
“Không chỉ vậy đâu.” Tôi lau mồ hôi trên trán con, “Tha thứ là đối phương biết mình sai ở đâu, sau đó đã sửa sai, rồi mình mới tha thứ. Ba con có biết ba sai ở đâu không?”
An An suy nghĩ một lúc, lắc đầu: “Ba không biết. Ba chỉ biết mẹ đang giận thôi.”
“Đúng vậy. Cho nên ba quỳ, không phải vì ba biết mình sai, mà vì ba sợ mẹ không quay về. Thứ ba sợ không phải là mất mẹ, mà là sợ bị bà nội mắng.”
An An gật gù như hiểu lại như không.
“Cho nên mẹ không tha thứ cho ba?”
“Không phải mẹ không tha thứ cho ba.” Tôi đứng dậy, lại nắm lấy tay con, “Mẹ đang chờ ngày ba thực sự nhận ra lỗi sai của mình.”
“Thế phải chờ bao lâu ạ?”
“Mẹ không biết.” Tôi nhìn con đường phía trước, “Có thể rất nhanh, có thể rất lâu, cũng có thể là không bao giờ.”
An An im lặng một lúc, rồi bất chợt nói: “Mẹ ơi, mẹ có không chờ được thì cũng không sao. Con sẽ ở bên mẹ.”
Sống mũi tôi cay xè, tôi cố kìm để nước mắt không rơi xuống.
“Được.” Tôi siết chặt tay con bé, “Con ở bên mẹ.”
Những tán cây ngô đồng ven đường xào xạc trong gió, ráng chiều tà kéo dài cái bóng của hai mẹ con.
Bóng của An An nhỏ xíu, tung tăng nhảy nhót; bóng của tôi dài thượt, vững vàng tiến bước.
Hai cái bóng rảo bước trên đường, đẹp như một bức tranh.
Về đến nhà, An An ra ban công vẽ tranh, tôi ngồi trên ghế sofa, điện thoại sáng đèn.
Trần Kiến Quốc gửi một tin nhắn rất dài, tôi lướt qua vài dòng, đại ý là: “Lệ Quyên, anh sai rồi, anh thực sự nhận ra lỗi sai của mình rồi. Từ nay anh sẽ không nghe lời mẹ anh nữa, anh sẽ cùng em và An An sống thật tốt. Em cho anh một cơ hội cuối cùng được không?”
Tôi gõ vài chữ, rồi lại xóa đi.
Cuối cùng vẫn gửi lại một dòng: “Anh giải quyết ổn thỏa chuyện gia đình anh trước đi, xong xuôi rồi hẵng đến tìm em.”
“Thế nào mới gọi là giải quyết ổn thỏa?”
“Khi nào mẹ anh không gọi điện cho em nữa, em trai anh không đến nhà làm loạn nữa, chị gái anh không gửi tin nhắn thoại mắng em bất hiếu nữa.”
“Chuyện đó khó quá…”
Tôi đáp: “Khó thì cứ từ từ mà làm. Em không vội.”
Gửi xong, tôi vứt điện thoại sang một bên, bước ra ban công.
An An đang vẽ tranh, vẽ lại cảnh tượng lúc chiều ở cổng trường — một người đàn ông quỳ dưới đất, một người phụ nữ đứng cạnh, một bé gái đứng bên nắm tay người đàn ông.
“An An, sao con lại vẽ bức này?”
An An không ngẩng đầu lên: “Vì hôm nay là hôm nay. Qua đi rồi là mất, phải ghi lại chứ.”
Tôi ngắm nghía bức tranh, người đàn ông đang quỳ có khuôn mặt nhạt nhòa, người phụ nữ đứng cạnh thì rõ nét, bàn tay cô bé vươn về phía người đàn ông đang quỳ, nhưng ánh mắt lại hướng về phía người phụ nữ đang đứng.
Tranh của trẻ con, đôi khi lại thật hơn lời của người lớn.
“An An, mai con muốn ăn gì?”
“Lẩu ạ!”
“Hôm qua vừa ăn rồi mà.”
“Nhưng mà lẩu ngon mà.”
Tôi bật cười: “Được, mai ăn lẩu.”
An An cũng cười, để lộ cả chiếc răng sún.
“Mẹ ơi, có phải bây giờ tụi mình vui hơn trước kia nhiều không?”
Tôi ngẫm nghĩ: “Con thấy thế nào?”
“Con thấy đúng vậy.” An An cúi đầu tiếp tục tô màu, “Lúc trước mẹ chẳng bao giờ cười, bây giờ ngày nào mẹ cũng cười.”
Tôi ngồi xuống bên cạnh con bé, xem nó tô nốt nét màu cuối cùng.
Ngoài cửa sổ trời sắp nhá nhem, đèn của ngôi trường đối diện đã bật sáng.
Màn đêm của thành phố này lại sắp buông xuống.
Nhưng đêm nay, không hề u tối.
Chương 11: Cuộc đàm phán ly hôn
Địa điểm đàm phán ly hôn là do mẹ chồng chọn.
Bà chọn quán “Cà phê Thượng Đảo” ở trung tâm thành phố, nghe nói là chỗ sang trọng nhất mà bà biết. Tôi đến nơi mới phát hiện, đó chỉ là một quán lâu năm với bảng hiệu phai màu, ghế sofa rách da, giá cả trên thực đơn vẫn dậm chân tại chỗ từ năm năm trước.
Tôi đến sớm mười phút, chọn một bàn cạnh cửa sổ. Hôm nay tôi gửi An An ở nhà dì Vương hàng xóm, tôi không dắt con bé đến những nơi thế này.
Năm giờ năm mươi lăm phút, mẹ chồng, Trần Kiến Quốc, Trần Phương, Trần Trân, và cả ông chú họ làm luật sư rầm rập kéo vào.
Năm người, trông như một đội quân quy mô nhỏ.
Mẹ chồng đi đầu tiên, vẫn mặc bộ sườn xám màu đỏ sẫm, tay xách chiếc túi da màu đen, sắc mặt hồng hào hơn đợt nằm viện trước nhiều — có vẻ bà đã hồi phục tốt sau đợt tai biến, cánh tay trái vẫn hơi cứng ngắc nhưng đi lại đã không còn vấn đề gì.