Mời bạn CLICK vào liên kết bên dưới và
Mở Ứng Dụng Shopee để mở khóa toàn bộ chương truyện!
Một Cái Tát Đổi Lấy Cả Bàn Tiệc Chết Lặng
Chương 3
Sau đó không lâu, mẹ Chu Dực từ quê lên.
Một người phụ nữ nông thôn khôn lỏi, cay nghiệt và đầy tính toán.
Bà ta đường hoàng dọn vào căn nhà do tôi bỏ tiền mua.
Nhưng lại luôn ra vẻ bề trên, sai bảo tôi như người ở.
Bà ta chê đồ ăn tôi nấu không hợp khẩu vị.
Chê sàn nhà tôi lau chưa sạch.
Chê tôi tiêu tiền hoang phí.
Câu nói xuất hiện nhiều nhất trên miệng bà ta là:
“Chu Dực nhà chúng tôi bây giờ là người có tiền đồ rồi.”
“Cái loại đàn bà không sinh nổi con như cô căn bản không xứng với nó.”
Bà ta ép tôi uống đủ loại thuốc dân gian không rõ nguồn gốc.
Mùi vị kỳ quái đến buồn nôn.
Nói là để “đảm bảo sinh con trai”.
Tôi uống đến mức nôn thốc nôn tháo.
Nôn xong lại phải tiếp tục uống.
Mà chồng tôi, Chu Dực...
Từ đầu đến cuối chỉ khoanh tay đứng nhìn.
Thậm chí mỗi lần tôi nhìn anh ta cầu cứu.
Anh ta đều lảng tránh ánh mắt tôi.
Rồi thản nhiên nói:
“Mẹ anh cũng vì muốn tốt cho chúng ta thôi.”
Đúng vậy.
Vì muốn tốt cho anh ta.
Cho nên tôi có bị tổn thương thế nào cũng chẳng quan trọng.
Giọt nước cuối cùng làm tràn ly...
Chính là đứa bé ngoài ý muốn ấy.
Ngày hôm đó.
Trong lúc cãi vã, mẹ chồng đẩy tôi một cái.
Tôi lăn từ trên cầu thang xuống.
Máu tươi nhuộm đỏ cả chiếc váy.
Cũng cướp đi sinh mạng nhỏ bé còn chưa kịp thành hình trong bụng tôi.
Nằm trên bàn phẫu thuật lạnh ngắt.
Tôi mất đi đứa con của mình.
Cũng mất luôn chút ảo tưởng cuối cùng về cuộc hôn nhân này.
Tôi nằm viện một tuần.
Suốt bảy ngày ấy.
Chu Dực chỉ đến thăm tôi đúng một lần.
Chưa đầy mười phút đã vội vã rời đi.
Anh ta nói:
“Công ty đang đấu thầu một dự án lớn.”
“Dạo này bận quá.”
“Bạch Vy một mình không xử lý nổi, anh phải về công ty trông chừng.”
Tôi nhìn gương mặt điển trai mà xa lạ ấy.
Nhìn sự cáu kỉnh và mất kiên nhẫn không giấu nổi trong mắt anh ta.
Khoảnh khắc đó.
Trái tim tôi hoàn toàn chết lặng.
Tro tàn cũng chẳng còn.
Kể từ ngày xuất viện.
Tôi không còn xem Chu Dực là chồng mình nữa.
Anh ta chỉ là một người đang tạm sống trong căn nhà của tôi.
Một bạn cùng nhà góp mặt cho đủ số.
Chỉ vậy mà thôi.
Còn tôi...
Tôi vẫn luôn chờ đợi.
Chờ một cơ hội thích hợp.
Một cơ hội để kéo anh ta từ trên mây rơi thẳng xuống vực sâu.
Rơi đến thân bại danh liệt.
Rơi đến vĩnh viễn không thể ngóc đầu dậy nổi.
Và hôm nay...
Cơ hội đó cuối cùng cũng đến rồi.
Chương 3
Tôi kéo bản thân ra khỏi những ký ức địa ngục ấy.
Ánh mắt một lần nữa dừng trên gương mặt trắng bệch của Chu Dực.
Tôi nhìn anh ta.
Khóe môi cong lên thành một nụ cười đầy châm biếm.
“Chủ tịch Chu.”
“Bây giờ... tôi có tư cách bước vào đây chưa?”
Giọng tôi rất nhẹ.
Nhưng lại giống như một chiếc búa tạ nện mạnh vào lồng ngực Chu Dực.
Môi anh ta run lên.
Muốn nói gì đó nhưng không thể thốt ra thành lời.
Theo bản năng, anh ta vươn tay định nắm lấy tôi.
“Niệm Niệm...”
“Em nghe anh giải thích...”
“Đây chỉ là hiểu lầm thôi...”
Tôi lập tức nghiêng người né tránh.
Ánh mắt tràn ngập sự ghê tởm không hề che giấu.
“Đừng chạm vào tôi.”
“Tôi thấy bẩn.”
Cánh tay Chu Dực cứng đờ giữa không trung.
Gương mặt hoàn toàn mất hết huyết sắc.
Tôi không buồn nhìn anh ta thêm lần nào nữa.
Mà quay sang Tần thúc.
“Tần thúc.”
“Nguyên tắc đầu tiên trong đầu tư của Tập đoàn Thịnh Vũ là gì?”
Tần thúc lập tức đứng thẳng người.
Giọng nói vang dội như đang báo cáo công việc.
“Báo cáo đại tiểu thư.”
“Nguyên tắc đầu tiên của Thịnh Vũ là:”
“Người phụ trách dự án có nhân phẩm không tốt, đạo đức bại hoại...”
“Loại bỏ ngay lập tức.”
Từng chữ rõ ràng vang khắp phòng bao.
Không bỏ sót một ai.
Những vị lãnh đạo ngồi đây đều là người phụ trách các công ty con trực thuộc Thịnh Vũ.
Chỉ trong nháy mắt.
Ai nấy đều hiểu ý tôi.
Ánh mắt nhìn về phía Chu Dực cũng thay đổi.
Từ kinh ngạc...
Chuyển thành thương hại.
Rồi cuối cùng là khinh thường.
Tôi hài lòng gật đầu.
Sau đó đưa tay ra.
“Đưa hợp đồng đây.”
“Vâng, đại tiểu thư.”
Tần thúc không chút do dự.
Lập tức lấy từ cặp công văn ra bản hợp đồng vừa ký xong, còn phảng phất mùi mực mới.
Rồi hai tay cung kính đưa cho tôi.
Đó là hợp đồng trị giá 10.000.000 tệ.
Cũng là viên gạch cuối cùng trước khi công ty Chu Dực chính thức bước lên sàn chứng khoán.
Là thành quả của vô số đêm thức trắng.
Là thứ anh ta phải uống không biết bao nhiêu bữa rượu mới đổi lấy được.
Tôi nhận lấy hợp đồng.
Thậm chí còn không buồn liếc nhìn.
Ngay trước mặt tất cả mọi người.
Ngay trước ánh mắt kinh hoàng tuyệt vọng của Chu Dực.
Tôi xé đôi nó.
Roẹt—
Tiếng giấy rách vang lên chói tai.
Tôi buông tay.
Hai mảnh giấy giống như hai cánh bướm gãy đôi.
Nhẹ nhàng rơi xuống đôi giày da sáng bóng của Chu Dực.
“Không——!!!”
Chu Dực phát ra tiếng gào thét thê lương.
Cả người gần như sụp đổ.
Anh ta lao về phía tôi.
Muốn chộp lấy cánh tay tôi.
Nhưng lập tức bị vệ sĩ của Tần thúc chặn lại.
Chỉ có thể đứng sau hàng người.
Gào khóc trong tuyệt vọng.
“Niệm Niệm!”
“Anh sai rồi!”
“Anh thật sự biết sai rồi!”
“Xin em đừng làm như vậy!”
“Cho anh một cơ hội đi!”
“Em không thể hủy hoại anh như thế được!”
“Cơ hội?”
Tôi nhìn dáng vẻ đau khổ đến sống không bằng chết của anh ta.
Chỉ thấy buồn cười.
Tôi chậm rãi bước tới.
Đứng trước mặt anh ta.
Ngăn cách bởi hàng vệ sĩ.
Cao cao tại thượng nhìn xuống.
Giọng nói không lớn.
Nhưng từng câu từng chữ đều đâm thẳng vào tim.