Một Cái Tát Đổi Lấy Cả Bàn Tiệc Chết Lặng

Chương 4



 “Chu Dực.”

“Khi tôi sảy thai, nằm trên giường bệnh đau đến mức ngay cả hít thở cũng là cực hình...”

“Anh ở đâu?”

“Anh đang ở cùng cô thư ký Bạch Vy của anh.”

“Đang hào phóng quẹt thẻ trong cửa hàng xa xỉ phẩm vì cô ta.”

“Khi đó...”

“Anh có cho tôi một cơ hội nào không?”

Chu Dực cúi đầu.

Toàn thân run rẩy.

Tôi tiếp tục.

“Ngày giỗ mẹ tôi.”

“Tôi một mình ngồi trước bàn cơm đã nguội lạnh, chờ anh trở về.”

“Còn anh ở đâu?”

“Anh ôm Bạch Vy trong phòng KTV.”

“Hát tình ca cho cô ta nghe.”

“Khi đó...”

“Anh có cho tôi một cơ hội nào không?”

Sắc mặt Chu Dực lại trắng thêm vài phần.

Tôi không dừng lại.

“Người mẹ tốt của anh chỉ vào mặt tôi mắng là đồ đàn bà không đẻ được.”

“Ép tôi uống những bài thuốc dân gian có thể hại chết người.”

“Lúc đó anh đang làm gì?”

“Anh ngầm đồng ý.”

“Anh dung túng.”

“Anh cho rằng bà ta làm vậy là vì tốt cho anh.”

“Tôi hỏi anh...”

“Khi đó anh có cho tôi một cơ hội nào không?”

Mỗi câu tôi nói ra.

Sắc mặt Chu Dực lại trắng thêm một phần.

Đến cuối cùng.

Anh ta hoàn toàn mềm nhũn.

Ngã khuỵu xuống đất.

Như thể toàn bộ sức lực trong người đã bị rút cạn.

Những ký ức anh ta cố tình lãng quên.

Những tổn thương anh ta cố ý làm ngơ.

Giờ đây bị tôi lột trần từng chút một.

Máu me đầm đìa.

Giống như vô số cái tát giáng thẳng lên mặt anh ta.

Khiến anh ta không thể phản bác.

Cũng không còn mặt mũi nào để phản bác.

Bạch Vy vẫn luôn co ro ngồi dưới đất như chim cút.

Nghe đến đây.

Đột nhiên cô ta bật dậy như mèo bị giẫm phải đuôi.

“Cô nói bậy!”

“Đồ đàn bà điên!”

“Cô vu khống!”

“Tôi—”

Tôi lạnh lùng nhìn sang.

Chỉ một ánh mắt.

Toàn bộ lời phía sau của cô ta lập tức nghẹn lại trong cổ họng.

Cả người run lên bần bật.

Không dám hé răng thêm nửa chữ.

Tôi thu hồi ánh mắt.

Không thèm nhìn đôi cẩu nam nữ đó thêm lần nào nữa.

“Tần thúc.”

“Chúng ta đi thôi.”

“Vâng, đại tiểu thư.”

Tôi xoay người.

Tiếng gót giày vang lên dứt khoát.

Không ngoảnh đầu lại lấy một lần.

Tần thúc cùng những vị lãnh đạo đối tác lập tức theo sát phía sau.

Đoàn người nhanh chóng rời khỏi phòng bao.

Trong căn phòng rộng lớn.

Chỉ còn lại Chu Dực bị toàn bộ đối tác cô lập.

Và Bạch Vy đang mềm nhũn trên sàn.

Những kẻ trước đây từng cúi đầu nịnh bợ anh ta.

Từng tìm mọi cách lấy lòng anh ta.

Giờ phút này.

Đều nhìn anh ta như nhìn một đống rác.

Người nào người nấy tránh xa như tránh ôn dịch.

Tiệc mừng công mà Chu Dực lấy làm kiêu hãnh nhất.

Chỉ trong chớp mắt.

Đã biến thành nghĩa địa chôn vùi toàn bộ vinh quang...

Và cả lòng tự tôn của anh ta.

Chương 4

Vừa ngồi vào chiếc Rolls-Royce mà Tần thúc đã chuẩn bị sẵn, Chu Dực đã như phát điên lao từ khách sạn đuổi theo.

Bộ vest được chính tay tôi là phẳng lúc chiều giờ đã nhăn nhúm không còn hình dạng.

Mái tóc rối bời.

Đôi mắt đỏ ngầu đầy tia máu.

“Cố Niệm!”

“Em đứng lại cho anh!”

Anh ta gào lên khàn cả giọng, muốn lao tới.

Nhưng bị vệ sĩ của tôi chặn lại.

Tôi thậm chí còn lười ngước mắt nhìn.

Chỉ thản nhiên nói với tài xế:

“Lái xe.”

“Vâng, đại tiểu thư.”

Chiếc Rolls-Royce màu đen từ từ lăn bánh.

Êm ái rời khỏi cửa khách sạn.

Bỏ lại phía sau gương mặt méo mó vì tuyệt vọng của Chu Dực.

Trong gương chiếu hậu.

Bóng dáng anh ta ngày càng nhỏ lại.

Cuối cùng chỉ còn là một chấm đen mờ nhạt.

Điện thoại bắt đầu đổ chuông liên tục.

Là Chu Dực.

Tôi tắt máy.

Anh ta gọi lại.

Tôi tiếp tục cúp.

Lặp đi lặp lại hơn mười lần.

Đến mức tôi thấy phiền.

Cuối cùng mới nhấn nút nghe và bật loa ngoài.

Ngay lập tức.

Giọng gầm gừ đầy phẫn nộ của Chu Dực vang lên từ đầu dây bên kia.

“Cố Niệm!”

“Rốt cuộc em muốn thế nào?”

“Nhất định phải hủy hoại anh mới vừa lòng sao?”

“Anh đã làm gì có lỗi với em?”

“Tại sao em phải đối xử với anh như vậy?”

Giọng nói ấy đầy sự tức giận.

Đầy cảm giác bị phản bội.

Đầy vẻ chất vấn đầy chính nghĩa.

Như thể người có tội là tôi.

Như thể tôi mới là kẻ tội ác tày trời.

Nghe vậy.

Tôi bật cười.

Tiếng cười truyền qua sóng điện thoại.

Rõ ràng đến chói tai.

“Chu Dực.”

“Có phải anh quên mất rồi không?”

“Tấm bằng sáng chế công nghệ cốt lõi mà công ty anh sống dựa vào...”

“Là dùng tiền của ai để mua?”

Ở đầu dây bên kia.

Tiếng gào thét đột ngột ngưng bặt.

Tôi dừng lại một giây.

Rồi tiếp tục chậm rãi hỏi:

“Văn phòng ở khu thương mại vàng mà anh luôn tự hào...”

“Là ai đứng ra bảo lãnh để anh thuê được với mức giá thấp nhất?”

“Còn khoản tiền bí ẩn luôn xuất hiện đúng lúc mỗi khi công ty anh thiếu vốn xoay vòng...”

“Là từ đâu mà có?”

Mỗi câu hỏi của tôi vang lên.

Nhịp thở của Chu Dực lại trở nên nặng nề thêm một phần.

Dồn dập thêm một phần.

Suốt những năm qua.

Tôi đã dùng vô số lời nói dối như:

“Trúng xổ số.”

“Lãi đầu tư tài chính.”

“Bạn bè giúp đỡ.”

Để âm thầm xây từng viên gạch cho đế chế kinh doanh của anh ta.

Mà anh ta...

Lại thản nhiên hưởng thụ tất cả.

Chưa từng nghi ngờ.

Một cô gái mồ côi làm công việc bán thời gian như tôi...

Vì sao lại có vận may lớn đến vậy.

Anh ta chỉ cho rằng mình tài giỏi.

Chương trước Chương tiếp
Loading...