Sự Dịu Dàng Cuối Cùng

Chương 4



**4**

Trong cuộc họp đầu tuần của phòng, Lâm Nhuệ thông báo một tin bất ngờ.

“Doanh nghiệp nhà họ Chu vừa gửi lời mời hợp tác, đích danh chỉ định nhóm thiết kế của dự án Tinh Hà Loan.” Ánh mắt sắc bén của cô lướt qua phòng họp, cuối cùng dừng lại ở tôi, “Hứa Tinh Miên, cô quen Chu Nghị Xuyên à?”

Phòng họp trong chốc lát im phăng phắc, mọi ánh mắt của đồng nghiệp đều đổ dồn về phía tôi. Ngón tay tôi vô thức siết chặt mép cuốn sổ.

“Không hẳn là quen ạ,” Tôi thành thực trả lời, “Tuần trước anh ấy có nhắn tin liên hệ với tôi, tôi đã khuyên anh ấy đi theo kênh hợp tác chính thức của công ty.”

Lâm Nhuệ nhướng mày: “Thú vị đấy. Dù sao thì đây cũng là một cơ hội tốt. Dự án khu phức hợp văn hóa sáng tạo ở phía Đông thành phố của nhà họ Chu có quy mô rất lớn, nếu giành được hợp đồng, sẽ rất có lợi cho sự phát triển của công ty.”

Họp xong, Đường Viện kéo  tôi lại: “Trời ơi! Chu Nghị Xuyên đích thân liên hệ với cô? Anh ta nổi tiếng là người kén chọn, cực kỳ hiếm khi chủ động tìm công ty thiết kế để hợp tác đấy.”

“Chỉ là tôi tình cờ phụ trách đúng dự án mà họ nhắm trúng thôi.” Tôi cố gắng nói giảm nói tránh.

“Không đơn giản thế đâu.” Đường Viện hạ giọng, “Nhà họ Chu và Cố Thị là kỳ phùng địch thủ, anh ta tìm cô, nói không chừng là vì…”

“Vì tôi là vợ cũ của Cố Thời Yến?” Tôi cười khổ, “Tôi không còn là Cố phu nhân nữa rồi.”

Đường Viện vỗ vai tôi: “Dù sao đi nữa, đây là cơ hội để chứng minh bản thân. Đi, tôi mời cô uống cà phê, nhân tiện kể cho cô nghe về phong cách ưa thích của nhà họ Chu.”

Những ngày sau đó, tôi dốc toàn lực vào công tác chuẩn bị cho dự án của nhà họ Chu.

 

Đường Viện trở thành mentor chốn công sở của tôi, không chỉ chia sẻ kinh nghiệm thiết kế, chị ấy còn dẫn tôi đi làm quen với vài nhân vật chủ chốt trong ngành.

“Đây là Trần Mặc, nhà cung cấp vật liệu, trong tay có những vật liệu thân thiện với môi trường mới nhất.” Tối thứ năm, Đường Viện đưa tôi tham gia một buổi tụ tập nhỏ trong ngành, giới thiệu tôi với một người đàn ông ngoài 30 tuổi.

“Ngưỡng mộ đã lâu.” Trần Mặc mỉm cười đưa danh thiếp cho tôi, “Tôi đã xem qua phương án Tinh Hà Loan của cô, cách xử lý không gian rất sáng tạo.”

“Cảm ơn anh.” Tôi nhận lấy danh thiếp, hơi ngại ngùng, “Đó chỉ là một dự án nhỏ thôi.”

“Dự án nhỏ mới càng nhìn ra được công lực của nhà thiết kế.” Trần Mặc chân thành nói, “Dự án lớn có ngân sách chống lưng, dự án nhỏ mới là lúc thử thách bản lĩnh thực sự.”

Sau buổi tiệc, tôi và Đường Viện sóng bước trong màn đêm.

Gió đầu thu mang theo chút se lạnh, nhưng trong lòng tôi lại ấm áp vô cùng.

5 năm rồi, đây là lần đầu tiên tôi cảm nhận được niềm vui khi năng lực chuyên môn được công nhận, chứ không phải những lời tâng bốc khách sáo với tư cách là “Cố phu nhân”.

“Thế nào, thích nghi được chưa?” Đường Viện châm một điếu thuốc, hít một hơi sâu.

“Tốt hơn tôi tưởng tượng nhiều.” Tôi ngẩng đầu nhìn bầu trời đêm, “Cảm ơn chị đã dẫn tôi đi làm quen với mọi người.”

“Chốn công sở là vậy đấy, năng lực quan trọng, nhưng mạng lưới quan hệ cũng quan trọng không kém.” Đường Viện nhả ra một vòng khói, “Đặc biệt là đối với các nữ thiết kế như chúng ta.”

Về đến nhà, Tô Mạt đang cuộn tròn trên sofa đọc tài liệu.

Thấy tôi về, cô ấy ngẩng lên cười: “Chà, đời sống về đêm của nhà thiết kế Hứa phong phú gớm!”

“Chỉ là đi tiệc giao lưu trong ngành thôi.” Tôi đặt túi xuống, thả người nằm ườn bên cạnh cô ấy, “Làm quen được với vài nhà cung cấp và đồng nghiệp.”

“Thế mới đúng chứ!” Tô Mạt gấp tài liệu lại, “Cậu đáng lẽ phải có vòng tròn xã giao của riêng mình từ lâu rồi, chứ không phải suốt ngày xoay quanh Cố Thời Yến.”

Tôi gật đầu, bỗng nhớ ra chuyện gì: “À đúng rồi, hai ngày nay Cố Thời Yến có liên lạc với cậu không?”

“Không.” Tô Mạt làm mặt quỷ, “Nhưng tớ nghe nói anh ta cho người đi dò hỏi tin tức của cậu khắp nơi, còn gửi mấy lần quà đến Sâm Không Gian, nhưng đều bị lễ tân từ chối.”

“Quà?” Tôi cau mày.

“Ừ, hình như là trang sức với túi xách thì phải.” Tô Mạt nhún vai, “Đúng chuẩn phong cách Cố Thị — dùng tiền để giải quyết mọi chuyện.”

Tôi lắc đầu, bước vào phòng tắm.

Dòng nước nóng gột rửa cơ thể, xua tan đi sự mệt mỏi của cả một ngày.

Cố Thời Yến vẫn không hiểu, vấn đề chưa bao giờ là thứ có thể giải quyết bằng vật chất.

Trong 5 năm hôn nhân, anh ta đã tặng tôi vô số món quà đắt tiền, nhưng chưa bao giờ trao cho tôi thứ mà tôi cần nhất — sự tôn trọng và thấu hiểu.

Sáng thứ sáu, tôi vừa tới công ty, em gái lễ tân đã gọi tôi lại với vẻ bí ẩn: “Chị Hứa, lại có người gửi đồ tới kìa.”

Tôi thở dài: “Trả lại đi.”

“Lần này không giống mấy lần trước…” Cô bé đưa cho tôi một chiếc hộp gỗ tinh xảo, “Không có logo thương hiệu nào, trông có vẻ như là đồ làm thủ công.”

Tôi tò mò mở nắp hộp, bên trong là một cuốn sổ phác thảo được đóng gáy thủ công, trên bìa in chữ mạ vàng tên của tôi.

Lật trang đầu tiên ra, tôi sững sờ trong tích tắc — đây là những bản nháp thiết kế của tôi hồi đại học, không thiếu một tờ nào, tất cả đều được sắp xếp cẩn thận theo trình tự thời gian.

Trang cuối cùng kẹp một tấm thiệp: *”Những thứ này vốn dĩ thuộc về em. — T”*

Ngón tay tôi khẽ run lên. Những bản phác thảo này là tâm huyết suốt 4 năm đại học của tôi, sau khi tốt nghiệp tôi cứ ngỡ mình làm mất rồi, còn buồn rầu một thời gian dài. Cố Thời Yến lấy đi từ khi nào? Tại sao bây giờ mới trả lại cho tôi?

 

“Wow, đặc biệt quá đi!” Cô bé lễ tân ghé mắt vào xem, “Có tâm hơn mấy món trang sức mấy hôm trước nhiều.”

Tôi gập sổ lại, tâm trạng ngổn ngang: “Cảm ơn người giao hàng giúp chị nhé, đồ chị nhận rồi.”

Vừa ngồi xuống bàn làm việc, điện thoại nội bộ của Lâm Nhuệ đã gọi tới: “Hứa Tinh Miên, vào văn phòng tôi một lát.”

Tôi hồi hộp bước vào văn phòng sếp, phát hiện cô ấy đang nói chuyện với một người đàn ông lạ mặt. Người đàn ông quay lưng về phía tôi, bờ vai rộng, mặc áo vest casual.

“Đến rồi à.” Lâm Nhuệ ra hiệu cho tôi ngồi xuống, “Đây là Chu tổng của doanh nghiệp nhà họ Chu, đặc biệt đến đây để bàn chuyện hợp tác.”

Người đàn ông xoay người lại, lúc này tôi mới nhìn rõ diện mạo của anh ta — đường nét góc cạnh, ánh mắt sâu thẳm, khóe miệng điểm một nụ cười như có như không.

Trái ngược với vẻ đẹp trai sắc sảo bức người của Cố Thời Yến, khí chất của Chu Nghị Xuyên nội liễm hơn, nhưng cũng khiến người ta khó lòng phớt lờ.

“Chào cô Hứa, ngưỡng mộ đã lâu.” Anh đứng dậy, chìa tay ra, “Tôi là Chu Nghị Xuyên.”

Tôi lịch sự bắt tay anh, lòng bàn tay anh khô ráo và ấm áp, lực nắm vừa phải.

“Chu tổng rất hứng thú với dự án Tinh Hà Loan của chúng ta.” Lâm Nhuệ đi thẳng vào vấn đề, “Anh ấy muốn mời cô thứ ba tuần sau tham dự buổi hội thảo thiết kế khu phức hợp văn hóa sáng tạo của nhà họ Chu.”

Tôi nhìn sang Chu Nghị Xuyên: “Tôi chỉ là một thành viên trong nhóm, việc này nên để Lâm tổng giám đốc hoặc các nhà thiết kế cấp cao hơn…”

“Cái tôi nhìn trúng chính là sự sáng tạo của cô.” Chu Nghị Xuyên ngắt lời, giọng điệu ôn hòa nhưng không cho phép chối từ, “Đặc biệt là cách cô hiện đại hóa các yếu tố truyền thống, rất phù hợp với định vị dự án của chúng tôi.”

Lâm Nhuệ gật đầu: “Tôi đồng ý để cô đại diện công ty tham dự. Đây là một cơ hội tốt, đừng làm hỏng việc đấy.”

Sau khi buổi họp kết thúc, Chu Nghị Xuyên đích thân tiễn tôi về chỗ ngồi. Trên hành lang, anh đột nhiên hỏi: “Cuốn sổ phác thảo đó, cô có thích không?”

Tôi khựng lại ngay lập tức: “Sao anh biết…”

“Cố Thời Yến cho người lùng sục khắp nơi tìm kiếm tác phẩm đại học của cô, động tĩnh không hề nhỏ.” Anh cười nhẹ, “Tôi đoán anh ta đang muốn lấy lòng cô.”

Tôi siết chặt cuốn sổ phác thảo trong tay, không biết phải phản ứng ra sao. Hành động này của Cố Thời Yến quả thực nằm ngoài dự đoán của tôi, nhưng vẫn chưa đủ để bù đắp cho những tổn thương suốt 5 năm qua.

“Thứ ba gặp lại nhé.” Chu Nghị Xuyên có vẻ nhìn ra sự bối rối của tôi, kết thúc cuộc trò chuyện một cách đúng lúc, “Rất mong đợi ý kiến của cô.”

Trở lại chỗ ngồi, tôi mở cuốn sổ phác thảo ra, lật từng trang, ôn lại những giấc mơ thiết kế thời đại học.

Tôi của khi ấy ngập tràn nhiệt huyết, mỗi nét vẽ đều chứa đựng sự kỳ vọng vào tương lai.

Từ khi nào mà tôi đã từ bỏ ước mơ của mình, cam tâm làm cái bóng sau lưng Cố Thời Yến?

Giờ nghỉ trưa, Đường Viện kéo tôi đến nhà hàng gần công ty ăn cơm.

“Nghe nói Chu Nghị Xuyên đích thân đến đây?” Chị ấy tò mò hóng hớt, “Thế nào, có khó nhằn như lời đồn không?”

“Cũng lịch sự lắm, không đáng sợ như truyền thuyết.” Tôi cắt đĩa salad, “Anh ấy mời tôi tham gia hội thảo dự án của nhà họ Chu.”

Đường Viện huýt sáo: “Đỉnh quá! Mới vào làm một tháng mà đã được nhà họ Chu để mắt tới.” Chị ấy bỗng hạ giọng, “Nhưng cô phải cẩn thận, nghe nói Chu Nghị Xuyên và Cố Thời Yến là kẻ thù không đội trời chung, anh ta tìm cô có thể có mục đích khác đấy.”

“Tôi chỉ là một nhà thiết kế bình thường, thì có giá trị lợi dụng gì chứ?” Tôi cười khổ.

“Nhà thiết kế bình thường thì không khiến Chu Nghị Xuyên đích thân đến tận nơi đâu.” Đường Viện nói đầy ẩn ý.

 

Gần hết giờ làm buổi chiều, công ty đột nhiên nhận được một thông báo khẩn cấp — tối mai có một buổi tiệc giao lưu rất quan trọng trong ngành, ban đầu Lâm Nhuệ định đi nhưng do bận việc nhà không thể tham dự, đành đổi thành tôi và Đường Viện đại diện công ty đi dự.

“Hả? Tôi ư?” Tôi hoảng hốt nhìn Đường Viện, “Tôi chưa bao giờ tham gia mấy buổi tiệc trang trọng kiểu này!”

“Đừng lo, đơn giản lắm.” Đường Viện vỗ vai tôi, “Chỉ là ăn uống, trao đổi danh thiếp, PR cho công ty thôi. Nhưng mà…” Chị ấy đánh giá tôi từ trên xuống dưới, “Cô cần một bộ váy dạ hội ra trò.”

Tan làm, Đường Viện sống chết kéo tôi đến một cửa hàng thời trang cao cấp (boutique).

“Bộ này!” Chị lấy ra một chiếc váy lụa satin dài màu champagne, “Chắc chắn hợp với cô.”

Tôi nhìn bảng giá, hít một ngụm khí lạnh: “Cái giá này bằng nửa tháng lương của tôi rồi đấy!”

“Đầu tư!” Đường Viện không cho tôi cơ hội từ chối, đẩy thẳng tôi vào phòng thử đồ, “Tiệc rượu trong ngành chính là chiến trường, trang bị không thể thua kém được.”

Lúc mặc chiếc váy bước ra, đến chính tôi cũng phải sững sờ.

Người phụ nữ trong gương thanh lịch và tự tin, chất liệu lụa màu champagne tôn lên làn da trắng như tuyết, thiết kế lệch vai vừa đoan trang lại mang chút gợi cảm, hoàn toàn không giống cô nàng Hứa Tinh Miên ăn mặc xuề xòa xám xịt ngày thường.

“Hoàn hảo!” Đường Viện vỗ tay, “Chốt bộ này!”

Đêm diễn ra buổi tiệc, tôi hồi hộp đến mức tay toát mồ hôi.

Đường Viện giúp tôi trang điểm cầu kỳ, tóc bới cao kiểu Pháp thanh lịch, còn cho tôi mượn một đôi khuyên tai ngọc trai.

“Nhớ kỹ, cô đang đại diện cho Sâm Không Gian đấy,” Chị ấy dặn dò tôi trên taxi, “Tự tin lên, cô xuất sắc hơn cô tưởng nhiều.”

Sảnh tiệc của khách sạn Đế Hào lộng lẫy vàng son, quần áo thơm lựng, bóng người tấp nập.

Tôi và Đường Viện vừa vào cửa, đã có phục vụ mang champagne tới.

Tôi nhấp một ngụm nhỏ, chất cồn giúp thần kinh tôi thả lỏng đôi chút.

“Bên kia là lãnh đạo Cục Xây dựng,” Đường Viện khẽ chỉ dẫn, “Đằng kia là mấy nhà phát triển dự án, người mặc vest xanh là Tổng biên tập tạp chí Thiết Kế Gia…”

Tôi theo chị ấy làm quen với vài nhân vật trong ngành, dần dần bắt nhịp được.

Khi có người hỏi về ý tưởng thiết kế dự án Tinh Hà Loan, tôi thuyết trình trôi chảy, thậm chí thu về được vài tấm danh thiếp và những lời mời hợp tác tiềm năng.

“Màn thể hiện của nhà thiết kế Hứa thật ấn tượng.” Một giọng nói quen thuộc vang lên từ phía sau.

Tôi quay lại, thấy Chu Nghị Xuyên nâng ly chúc mừng tôi.

Tối nay anh mặc một bộ vest màu xanh navy đậm, càng làm nổi bật vóc dáng cao ngất.

“Chu tổng.” Tôi gật đầu lịch sự, “Không ngờ anh cũng tới.”

“Dịp này sao có thể bỏ lỡ?” Anh mỉm cười, “Đặc biệt là khi nghe tin Sâm Không Gian đổi người đại diện.”

Chúng tôi trò chuyện vài câu về dự án của nhà họ Chu. Chu Nghị Xuyên thể hiện sự chuyên nghiệp và chừng mực, hoàn toàn không đề cập đến bất kỳ chủ đề đời tư nào.

Điều này khiến tôi thư giãn hơn rất nhiều, thậm chí bắt đầu ngưỡng mộ phong cách làm việc chuyên nghiệp của anh.

Đúng lúc cuộc trò chuyện đang diễn ra giữa chừng, ở phía cửa ra vào bỗng rộ lên một trận xôn xao.

Tôi phản xạ có điều kiện quay đầu nhìn sang, máu trong người như đông cứng lại — Cố Thời Yến dẫn theo trợ lý bước vào, bộ vest đen đặt may đo đắt tiền cùng khí thế bức người khiến đám đông tự động nhường ra một lối đi.

“Ồ, có kịch hay để xem rồi.” Chu Nghị Xuyên cười nhẹ, nâng ly nhấp một ngụm champagne.

Tôi nhanh chóng quay lưng lại, đưa lưng về phía cửa, tim đập thình thịch. Đường Viện nhận ra sự bất thường của tôi, lén bóp tay tôi.

“Không sao đâu,” Chị nói nhỏ, “Tập trung vào nhiệm vụ của chúng ta đi.”

 

Nửa tiếng sau đó, tôi ép bản thân phải tập trung vào các cuộc trò chuyện, không nghĩ xem Cố Thời Yến liệu đã nhìn thấy tôi hay chưa.

Nhưng sau lưng tôi cứ như có lửa đốt, tôi có thể cảm nhận được một ánh mắt luôn dõi theo mình.

Buổi tiệc diễn ra được quá nửa, Đường Viện bị vài nhà cung cấp vật liệu kéo đi bàn về sản phẩm mới, tôi đứng một mình bên quầy thức ăn, muốn thở phào một chút.

“Hứa Tinh Miên.”

Giọng nói đó khiến toàn thân tôi cứng đờ.

Cố Thời Yến không biết đã đứng sau lưng tôi từ lúc nào, khoảng cách gần đến mức tôi có thể ngửi thấy mùi nước hoa nam quen thuộc trên người anh ta.

Tôi từ từ quay lại, cố gắng giữ bình tĩnh: “Cố tổng.”

Anh ta đánh giá tôi từ trên xuống dưới, ánh mắt phức tạp: “Cô… trông khác lắm.”

Đúng là khác thật.

Trước kia đi tiệc cùng anh ta, tôi luôn mặc những bộ lễ phục bảo thủ do anh ta chọn, đứng ở một góc như một con búp bê trang trí.

Còn bây giờ, chiếc váy dài màu champagne khiến tôi tỏa sáng lấp lánh giữa đám đông, ánh mắt của không ít quý ông thỉnh thoảng lại liếc nhìn về phía này.

“Cảm ơn.” Tôi đáp ngắn gọn, chuẩn bị rời đi.

Anh ta đột nhiên túm lấy cổ tay tôi: “Chúng ta nói chuyện đi.”

“Không có gì để nói cả.” Tôi vùng tay ra, “Tôi đang làm việc.”

“Làm việc?” Anh ta cười khẩy, “Làm việc với ai? Chu Nghị Xuyên? Cô có biết anh ta là người thế nào không?”

Tôi nhìn thẳng vào mắt anh ta: “Ít nhất anh ấy tôn trọng chuyên môn của tôi.”

Câu nói này như một nhát dao đâm trúng anh ta.

Sắc mặt Cố Thời Yến lập tức trở nên khó coi: “Anh ta chỉ lợi dụng cô để đả kích tôi thôi.”

“Anh lúc nào cũng thế,” Tôi lắc đầu, “Cứ tưởng cả thế giới đều phải xoay quanh mình. Nhưng thực tế là, không phải ai cũng đem ân oán cá nhân vào công việc như anh.”

Nói xong, tôi đi về phía Đường Viện ở cách đó không xa, để lại Cố Thời Yến đứng chôn chân tại chỗ, sắc mặt u ám khó đoán.

Khi buổi tiệc sắp kết thúc, tôi đã thu hoạch được hơn chục tấm danh thiếp, thậm chí còn chốt được hai mối hợp tác tiềm năng. Đường Viện sung sướng vỗ lưng tôi: “Đỉnh quá! Lâm tổng giám đốc nhất định sẽ hài lòng.”

Chúng tôi đang chuẩn bị rời đi, Chu Nghị Xuyên đột nhiên xuất hiện bên cạnh tôi: “Cô Hứa, tôi có thể nói chuyện riêng với cô một chút được không?”

Đường Viện biết ý xin phép đi trước. Chu Nghị Xuyên đưa tôi ra ban công bên ngoài sảnh tiệc, gió đêm thổi qua mặt, xua tan đi chút hơi men.

“Hôm nay cô làm rất tốt.” Anh tựa lưng vào lan can, “Tôi nghe thấy vài người đang dò hỏi nhà thiết kế xinh đẹp của Sâm Không Gian là ai đấy.”

Tôi hơi ngại ngùng: “Chỉ là may mắn thôi.”

“Không, là thực lực.” Chu Nghị Xuyên nghiêm túc nói, “Tôi đã xem qua portfolio của cô, bao gồm cả những tác phẩm thời đại học. Cô rất có thiên phú, chỉ là…” Anh dừng lại một chút, “Bị chôn vùi quá lâu.”

Tôi không biết phải trả lời ra sao, chỉ đành cúi đầu nhìn ly rượu trong tay.

“Thứ ba gặp nhé.” Cuối cùng anh nói, “Tôi rất mong đợi ý tưởng của cô.”

Về đến nhà, Tô Mạt đã ngủ.

Tôi rón rén tẩy trang đánh răng rửa mặt, nhưng nằm trên giường mãi mà không ngủ được.

Mọi chuyện tối nay như một cuốn phim tua lại trong đầu tôi — sự công nhận của những người trong ngành, sự tôn trọng của Chu Nghị Xuyên, và cả… vẻ mặt sững sờ của Cố Thời Yến.

5 năm rồi, đây là lần đầu tiên anh ta nhìn thấy dáng vẻ của tôi khi không còn xoay quanh anh ta nữa. Nhận thức này khiến một cảm giác thỏa mãn kỳ lạ dâng lên trong lòng tôi.

Điện thoại rung lên một tiếng, là tin nhắn từ một số lạ: *”Đêm nay em rất đẹp. — T”*

Tôi không trả lời, chỉ trực tiếp tắt điện thoại.

Bên ngoài cửa sổ, ánh đèn thành phố vẫn rực rỡ, nhưng thế giới của tôi, cuối cùng đã không còn chỉ xoay quanh duy nhất một ngôi sao mang tên Cố Thời Yến nữa.

Chương trước Chương tiếp
Loading...